Bà xã , yêu anh đi!
Đừng để ý cái bìa nha :-)Không bít nói gì lunCứ đọc điHay hay không hay là tuỳ vào cảm nhận của bạn Nhưng ko chắc là nó hài hước hay koĐọc đi rùi bít....Thấy mình nhảm vl •_•…
Đừng để ý cái bìa nha :-)Không bít nói gì lunCứ đọc điHay hay không hay là tuỳ vào cảm nhận của bạn Nhưng ko chắc là nó hài hước hay koĐọc đi rùi bít....Thấy mình nhảm vl •_•…
kệ tiêu đề, bí quá đặt vậy. Mà nó cũng đúng một phần đấy! Mún bít phần còn lại thì...tự vô mà xem! Yên tâm, không có couple đâu!…
Cô - Cát Anh(tên Hàn: Kim Hanbit)- 1 đứa fangirl chính hiệu của BTS, xinh đẹp, giỏi giang, ham học hỏi. Cô có sở thích về việc trang điểm, làm tóc nên 16 tuổi đã đi học 1 khóa đào tạo. Vừa học văn hóa vừa đi theo đam mê ai cũng tưởng như vất vả nhưng cô vẫn giữ phong độ ở cả hai lĩnh vực. Luôn là học sinh khá giỏi ở trường và là học sinh xuất sắc ở trung tâm đào tạo. 18 tuổi cô nhận được hai giải 'cây kéo vàng' và 'cây cọ vàng' toàn quốc. 2 tháng sau khi nhận thưởng cô quyết định nộp hồ sơ vào Bighit- công ty chủ quản của idol cô khi họ thông báo tuyển dụng vị trí makeup. Cô chỉ nộp hồ sơ chứ không hi vọng nhiều bởi cô nghĩ bên Hàn thiếu gì nhà makeup chuyên nghiệp mà họ phải tuyển người nước ngoài như mình. Đúng như dự đoán, thông báo kết quả trúng tuyển không có tên cô. Nhưng năm 19 tuổi, khi vừa học đại học năm nhất được 3 tháng cô lại nhận được giấy trúng tuyển của Bighit. Mặc cho người nhà ngăn cản, cô quyết định bảo lưu kết quả học tập để sang Hàn làm việc trong 3 năm.…
Giai điệu vang lên, dịu dàng mà chết chóc. Ai lắng nghe... sẽ không bao giờ trở lại..…
Bảo Bình là 1 cô gái hồn nhiên ngây thơ . Vào 1 hôm chiều trời mưa to Bảo Bình đã thấy đc 11 chú mèo bị bỏ rơi . Vì có bản chất rộng lượng nên cô nhặt chúng về nuôi . Thế là ... Mún bít ra sao thì hãy đọc truyện nha ( đây là lần đầu au viết nên ko hay lắm mong mn thông cảm )…
Tiêu đề : Những kẻ lạc lốiTác giả : Hana RouThể loại : ???Độ tuổi : +12Độ dài : ???***Bìa truyện được design bởi @OyakataUbuyashikiĐặt hàng bookcover tại Hibicus Tea…
Tao tên Loan =))) v thôi :v. Vô rồi biết ❤??…
Văn án nhất:Trương Khả Thiến trọng sinh, trở lại đại vừa mở học sơNàng học được quý trọng thân tình, quý trọng mỗi một cái người nhàÂn, nhân tiện ở trong trường học thu hoạch một cái bạn tốtĐằng đằng, nàng thế nhưng mạc danh kỳ diệu thành trong trường học nữ thần?Còn giao một cái học trưởng cấp bạn trai?... Nàng không có kế hoạch muốn nói luyến ái a...Văn án nhị:Có nhân từ phía sau lưng đẩy, đột nhiên chịu lực Khả Thiến gần như còn không có phản ứng lại đây --Căn cứ động lượng thủ cố định luật, nàng thu được một cái về phía trước tốc độ, cả người đi phía trước phương phác, mà cùng nàng cách nửa thước tả hữu xa Cảnh Triết tay mắt lanh lẹ trên đất tiền từng bước muốn đỡ trụ nàng, không nghĩ tới vươn thủ còn không có đụng tới nàng, trong ngực không hề báo động trước tiếp được nàng...Thực mềm mại thịt cảm.Hắn rất nhanh phản ứng lại đây ngực bụng gian cảm xúc đến "Mềm mại" Là cái gì, tay phải cứng lại rồi, đứng ở giữa không trung cứng lại rồi.Đọc chỉ nam:☆ nữ chủ mặc dù mạo mỹ but khả năng có điểm scheming bitch [? ]☆ muốn nhìn báo thù kịch tình trong lời nói, bài này hẳn là không có, toàn văn bình thản ấm áp hướng☆ ngươi manh thật sự không lo lắng cất chứa một chút bài này cùng bản tra sao = ̄ω ̄=Tag nội dung: Trọng sinh ngọt văn hoa quý mùa mưa vẽ mặtKeyword tìm kiếm: Nhân vật chính: Trương Khả Thiến ┃ phối hợp diễn: Trần Nguyệt Hoa, Cảnh Triết, Lưu Cam, Giả Tiểu Linh, Từ Tuệ, Trang Chung Thư chờ ┃ cái khác: Sẽ không ngược, tận lực ngày càng…
"Con có từng nghe về một loài cây Thần mang trong mình sức mạnh có thể hủy diệt mọi thứ? Một loài cây Thần sống cách đây mười triệu năm, nắm giữ mạng sống của hơn hàng nghìn loài sinh vật khác nhau?""Con không biết. Mẹ nói đi" Cô con gái lắc đầu, đôi mắt nó chứa đựng sự tò mò nhìn mẹ mình."Vivian Tree - có nghĩ là sự sống" Bà thì thầm vào tai đứa con, rất nhỏ, đủ để hai người có thể nghe thấy. "Sau này con phải...""Giờ thì ngủ đi, hứa với mẹ nhé" Đôi tay bà vuốt ve mái tóc màu trắng mềm mại, bà triều mến nhìn nó. Nó thật đáng yêu.Cô bé mặc dù không hiểu gì nhưng nó gật đầu liên tục, gương mặt vui vẻ tỏ vẻ đồng ý. Nó ôm chặt mẹ mình rồi thiếp đi trong lòng bà.Một đêm không dài cũng không ngắn, một giấc ngủ ngon trong những ngày đông giá lạnh, tuyết ngoài trời vẫn không ngừng rơi. Lớp băng dày bên cửa sổ phản chiếu ánh trăng đêm lấp lánh xuyên vào phòng. Lò sưởi vẫn cháy, kêu từng tiếng 'tách tách', đông này được ở bên mẹ, tuyệt thật.Bình minh lên, trong căn nhà hôm qua vẫn còn gọn gàng giờ đây đã bị đập phá, tồi tàn. Cô bé tầm năm tuổi với con mắt đỏ rực sắp tuôn lệ cầm trên tay bình hoa, không chần chừ, nó thẳng tay đập thẳng xuống nền nhà. Đấy là bình hoa cuối cùng để nó có thể trút giận.Nó khóc nức nở mà quỳ xuống trong sự tuyệt vọng. Đầu gối bắt đầu chảy máu bởi những miễn chai đang ghim sâu vào lớp da thịt mỏng. Nó ước gì nó có thể dậy sớm hơn tí nữa, nó ước gì nó không lười biếng nằm ngủ với giấc mơ tuyệt đẹp thì nó đã có thể bảo vệ mẹ mình khỏi lũ Thợ Săn T…