Chúng ta có thể không..?
...…
Một khởi đầu mới ở tuổi 27 liệu có quá trễ ?…
Truyện ngôn tình…
Viết lại…
Hồi ức cũ của tôi ấy mà.Nếu mọi người đọc được nó thì cũng tốt.…
- phim ngôn tình nhân vật chính nam : Bạch tử Hànnhân vật chính nữ : Mạch Băng nhi…
Những phần trước xem ở profile.…
Ra truyện vào thứ 3-7//8-00 Nếu mng thấy hay thì t ra típ còn kh thì..Nhân vật chính:Isra xuất thân từ một gia đình nghèo khó mẹ thì chơi đỏ đen bố thì nhậu nhẹt đâm ra thiếu nợ Isra phải đi làm gia sư dạy kèm để trả nợ hộ bmeJaff xuất thân từ gia đình giàu có,bố cậu có một cty bất động sản lớn nhất nhì Thái Lan.còn bác thì làm hiệu trưởng trường cậu đang học.Nhân vật phụ:Ctrai:Niall,SudCgai:Malee,Keaw…
Ở Huyện tịch dương nhà ông Thập có một người con trai . Con trai của ông đẹp lắm . Cậu hay ra đồng làm việc lắm lúc nào cũng ở dưới nắng , dưới mưa ấy vậy mà da cậu chẳng đen , da cậu trắng trắng như con gái ý . Bàn tay cậu thon dù đầy vềt chai sạn . Ngày ấy cậu đi làm đồng chẳng ngờ lại bị hắn đề mắt tới? Hắn là cậu hai nhà Hội Đồng giàu lắm . Nhưng cậu không thích hắn , cậu có người trong lòng rồi mà hắn cứ ép , ép cậu yêu hắn , ép cậu gả cho hắn…
Chuyện sẽ được viết theo ý tưởng của mình có thể mình sẽ lấy vài tình tiết trong phim…
Cuộc thi liên quân diễn ra để bầu chọn người chơi giỏi! hãy tham gia!!…
Câu truyện về hủ nam và thằng "gái" đẹp trai :)…
Tác giả: Phi Phi Ngã TâmConverter: Serein PhạmTình trạng gốc : Đang raTình trạng CV: Đang raThể loại: Nguyên sang, Ngôn tình, Cổ đại , Hiện đại , HE , Khoa học viễn tưởng , Huyền huyễn , Hệ thống , Xuyên nhanh , Nữ cường , Nghịch tập, 1v1,Hắc ám....# bá đạo quân trường sủng nàng tận xương: "Ta cả đời chỉ ái ngươi một người." ## thương nghiệp đế vương vì nàng vung tiền như rác: "Ta cái gì cũng không cần, chỉ cần ngươi." ## bệnh kiều đệ đệ vì nàng khấu thượng xích chân: "Tỷ tỷ, ngươi vĩnh viễn cũng không thể rời đi ta." #Mỗi cái vị diện luôn có một cái bệnh kiều nam thần sủng nàng, túng nàng, cư nhiên đều là một người!Nhiễm bạch bệnh trạng cười: "Người của ta, chỉ có thể thuộc về ta nột ~"Bệnh kiều nam thần một tay đem nàng ôm nhập trong lòng ngực, thanh âm triền miên lâm li dùng hết suốt đời ôn nhu lưu luyến."Bạch bạch, ta hết thảy đều thuộc về ngươi, bao gồm ta......"Đương bệnh kiều ký chủ nắm tay hắc hóa nam thần, giỡn chơi ba ngàn vị diện, vô số người từ ngoài đến run bần bật, "Chúng ta phải về nhà!"Mỗ chỉ hệ thống co chặt ở hệ thống không gian khóc chít chít: # ký chủ đại nhân, đừng bệnh kiều! #P/s: Ta chỉ đăng từ chương 1639 nên bạn nào muốn đọc từ đầu thì có thể qua wikidich nha~. 🌼Hiện tại đã có bạn cv tiếp bộ này bên wikidich(lỗi thiếu chương).🌼…
Tên Hán Việt: Đại lão hựu yếu băng phôi liễuTác giả: Tần NguyênTình trạng: Đã hoànTình trạng edit: đang cố gắng từng ngàyEditor: Mẫn NhiThể loại: Nguyên sang, Ngôn tình, Cổ đại, Hiện đại, HE,... Văn án:Hệ thống [ Ký chủ, ta sẽ nỗ lực giúp cô hối cải trở thành một người tốt, không còn là tội phạm!]Ký chủ Nam Nhiễm: "Ồ"Thiếu niên băng lãnh đi từng bước từng bước đến trước mặt cô: Cô là ai?Nhiếp Chính Vương quyền khuynh thiên hạ, ánh mắt bề nghễ nhìn thẳng vào cô: Nữ tử nhà nào sao lại ở đây?Nam Nhiễm im lặng, đánh hôn mê khiêng đi.Thiếu gia bệnh kiều buồn bực chỉ thẳng mặt cô: Còn tiếp tục lại gần, tôi sẽ giết chết cô.Nam Nhiễm:...., đánh hôn mê khiêng đi.Ảnh Đế hắc hóa cười tươi như đáo anh túc: Cô là nhà sản xuất?Lời nói còn chưa nói hết.Nam Nhiễm đã nhanh tay đánh người ta ngất xỉu, chuẩn bị khiêng người đi.Biểu tình của hệ thống càng ngày càng hoảng sợ.[Ký chủ, cô... cô... cô, đang làm gì vậy?]Nam Nhiễm chỉ bình tĩnh đáp lời: Đương nhiên là nhốt vào phòng tối, giấu đi.Hệ thống bị dọa: [Không phải chúng ta đã thỏa thuận sẽ trở thành một con người mới sao?]Nam Nhiễm sau khi nghe xong, chỉ cười vài tiếng, ngữ điệu lười nhác vang lên: Hệ thống tốt của ta, ngươi có nên nghĩ cách tìm cho ta một cái lồng sắt thật kiên cố không? Hệ thống, sửng sốt: [A!!!!!!!] ...Truyện dịch theo bản convert nên không thể nào giống hết 100%. Có gì xin mọi người bỏ qua! Truyện edit chưa có sự đồng ý của tác giả mong mọi người đừng đem đi lung tung.…
...…
"Khi lửa thu tàn và ròi chỉ còn tro hòa lẫn trong kí ức. Nó rời đi, mang theo cả hơi ấm cuối cùng của năm ấy. Hắn vẫn nhớ như in cái cách mùa thu năm đó cháy lên trong ánh mắt nó và rồi lặng lẽ tàn đi, như thể chưa từng có thật.Hắn nhận ra trong vô thức rằng; không phải mùa thu tàn, chỉ là chúng ta đã thôi ngừng giữ lửa."…