Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

Chương 5: Level Lạc Lối - Đường Hầm Vô Tận


I. Noclip Bất Ngờ

Nhóm bạn chạy hết tốc lực về phía ánh sáng le lói cuối hành lang đầy ống nước và hơi nóng của Level 2. Mieleebee vẫn còn run rẩy nhưng giữ chặt chiếc rìu, còn Brievy luôn đặt tay sát lưng cô bé, sẵn sàng bảo vệ.

"Gần tới rồi! Ánh sáng này không giống ánh đèn huỳnh quang thông thường!" Brievy căng thẳng.

13yk thở hổn hển, cố gắng giữ chiếc áo vest lông thú không bị bám dầu mỡ. "Tao hy vọng Level tiếp theo có máy lạnh. Tao sắp tan chảy thành thạch dứa rồi!"

Bong3008kh, sau màn bị đàn áp, chỉ còn dám đi phía sau cùng và thì thầm vào máy quay: "Chúng ta đang tiến vào ánh sáng hy vọng... hay là ánh sáng của cái chết... Các bạn hãy mua hàng từ các nhà tài trợ của tôi để chuẩn bị cho sự kết thúc!"

Ngay khi họ chạm tới khu vực sáng hơn—một bức tường cũ kỹ với hình vẽ nguệch ngoạc—điều kỳ lạ đã xảy ra.

Cả nhóm không đi qua một cánh cửa hay cầu thang nào. Họ cảm thấy một cảm giác rùng mình, như thể đang rơi tự do trong một tích tắc.

RẦM!

Họ ngã lăn quay trên một mặt đất bám đầy bụi bẩn và sỏi đá.

Khi ngẩng đầu lên, xung quanh họ là một đường hầm khổng lồ, được xây bằng gạch đá cũ kỹ, vô tận. Hàng ngàn đường ray tàu hỏa cũ chạy song song, vắng vẻ. Âm thanh duy nhất là tiếng gió rít qua những đường hầm, nghe như tiếng thì thầm.

"Cái gì thế này?" 13yk đứng dậy, phủi bụi trên chiếc quần đen. "Đây là Level gì vậy, Brievy? Không phải Level 3 – Bãi Đỗ Xe."

Brievy lắc đầu, ánh mắt đen lộ rõ vẻ bối rối hiếm thấy. "Đây không phải bất kỳ Level chính nào tớ biết. Chúng ta đã bị... noclip (xuyên không gian) rồi. Có vẻ như đây là một Level phụ... 'Đường Hầm Vô Tận'."

"Đường hầm vô tận?" Mieleebee bắt đầu hoảng sợ trở lại, cô bé bám chặt lấy cánh tay Brievy. "Ý chị là... chúng ta không biết đường đi sao?"

Brievy vỗ nhẹ lên tay Mieleebee, trấn an. "Không sao, bé cưng. Chị sẽ tìm ra cách. Chúng ta chỉ cần đi dọc theo đường ray... tìm một lối thoát."

II. Sự Xuất Hiện của Quân

Khi họ bắt đầu đi dọc theo đường ray, Brievy bỗng dừng lại.

"Khoan đã... Tớ nghe thấy gì đó."

LỘP CỘP... LỘP CỘP...

Tiếng động yếu ớt, như tiếng bước chân nhanh nhẹn và khéo léo, vang lên từ phía trước.

Mọi người cảnh giác. 13yk bật đèn pin, Mieleebee giơ rìu.

Bong3008kh, quên cả vai trò nhà làm phim tài liệu, sợ hãi nép sau chiếc áo choàng xanh lá của chính mình.

Từ bóng tối, một cậu nhóc xuất hiện. Cậu bé trông nhỏ hơn Bong3008kh (có lẽ chỉ khoảng 8-9 tuổi), tóc đen rối bù, khuôn mặt lấm lem nhưng đôi mắt lại sáng quắc, tinh nghịch. Cậu nhóc mặc một chiếc áo phông rách và quần jean cũ, tay cầm một chiếc máy tính bảng nhỏ.

Cậu nhóc nhìn chằm chằm vào cả nhóm, đặc biệt là chiếc máy quay của Bong3008kh.

"Tuyệt vời! Những người không biết đường ở Level 92! Và một chiếc máy quay phim cũ kỹ," cậu nhóc nói với giọng điệu thông minh và tự tin.

Brievy hơi bất ngờ. "Cậu bé... Level 92? Đây là đâu?"

Cậu nhóc bật cười lớn, một tiếng cười lanh lợi. "Gọi là Level 92 cũng được. Hoặc 'The Pipe Dreams' (Những Giấc Mơ Ống Cống) cũng được. Tên tôi là Quân. Tôi đã ở đây được vài tuần rồi."

"Vài tuần?" 13yk sửng sốt. "Làm sao cậu sống sót được, Quân?"

Quân nhún vai, chỉ vào chiếc máy tính bảng. "Dễ thôi. Tôi đã lập bản đồ hầu hết khu vực này. Biết được các điểm trú ẩn an toàn, nguồn nước, và lộ trình của các SmilerSkin-stealer ở đây."

Bong3008kh, bỗng nhiên cảm thấy bị đe dọa về vị thế "chuyên gia trẻ tuổi", bước ra.

"Này! Tao là Bong3008kh! Là nhà thám hiểm và quay phim tài liệu nổi tiếng nhất ở Backrooms này! Mày quậy phá lắm đấy, Quân! Level này nguy hiểm, mày phải sợ hãi đi!"

Quân liếc nhìn Bong3008kh từ đầu đến chân, đặc biệt là chiếc áo choàng xanh lá. "À, một anh bạn trang phục tôn giáo thích la hét và thu hút thực thể. Thật là một chiến lược tồi tệ."

"Mày..." Bong3008kh tức giận, nhưng không thể cãi lại sự logic của Quân.

III. Sự Hỗ Trợ Mới và Lối Thoát

Brievy, nhận ra sự thông minh và hiểu biết của Quân, nhanh chóng thay đổi chiến lược.

"Nghe này, Quân. Bọn chị bị mắc kẹt. Chị tên là Brievy, đây là Mieleebee13yk (và anh chàng rắc rối kia là Bong). Chị có Nước Hạnh Nhân và Thực Phẩm. Nếu em giúp bọn chị tìm lối ra, bọn chị sẽ chia sẻ tất cả."

Quân cân nhắc, ánh mắt lấp lánh sự tinh quái. "Giao dịch công bằng. Tôi cần pin cho thiết bị của mình. Mọi người có pin không?"

13yk lục lọi túi áo vest và tìm thấy hai cục pin dự phòng. "Chỉ có loại này thôi. Dùng tạm đi, cậu nhóc thông minh."

Quân cười rạng rỡ, nhận pin và cắm vào máy tính bảng. Màn hình hiện lên một bản đồ đường hầm chi tiết, với các điểm màu đỏ (nguy hiểm) và xanh lá (an toàn).

"Theo tôi. Lối ra gần nhất là qua một lỗ thông hơi cũ, nó dẫn đến Level 4. Nhưng chúng ta phải đi qua khu vực hoạt động mạnh của Skin-stealer (Thực thể Ăn Cắp Da) – chúng thích bóng tối," Quân nói.

Brievy nhìn Mieleebee, thấy cô bé đang run lên vì sợ hãi khi nghe đến tên thực thể mới.

"Đừng sợ, Mieleebee," Brievy nắm tay cô bé, siết chặt. "Chị sẽ đi ngay sát bên em. Chúng ta có hai người thông minh nhất Backrooms dẫn đường rồi (Quân và thông tin của chị)."

Mieleebee gật đầu, cảm thấy ấm áp và an toàn hơn khi có Brievy. "Em tin chị, chị Brievy."

Bong3008kh, thấy sự tương tác thân mật đó, lại thì thầm vào máy quay: "Nhà lãnh đạo cũ đang cố gắng dùng sự ngọt ngào để che đậy sự thật rằng chúng ta đang bị lạc. Cậu bé Quân sẽ sớm nhận ra điều này. Kế hoạch thất bại của Brievy!"

Quân quay lại, nhìn thẳng vào Bong3008kh. "Này, anh bạn to mồm. Tôi cần sự yên tĩnh để tính toán lộ trình. Nếu anh còn gây ồn, tôi sẽ chỉ đường cho anh đến thẳng khu ổ chuột của Thực thể Cái Đói đấy."

Brievy và 13yk đồng loạt cười lớn, Mieleebee cũng khúc khích.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen247.Pro