
Phạm lỗi
Không khí lớp học hôm đó rộn rã, tiếng đàn ngân lên đan xen nhau, tạo thành một bản giao hưởng hỗn độn nhưng sống động. Vũ vẫn chăm chú luyện tập, mắt dán vào chiếc đàn trước mặt, tay đặt lực cẩn thận, cố gắng duy trì nhịp gảy đều. Nhưng rồi, một âm thanh sai—một nốt lạc, chệch nhịp—bỗng vang lên như một tiếng hét chói tai.
Dường như khoá cửa của hộp lưu giữ ký ức đã được cạy mở, những ký ức cũ lập tức tràn về trong tâm trí cậu. Tay trái Vũ run rẩy, lực không kiểm soát được, tim đập dồn dập, hơi thở gấp gáp. Cậu cảm thấy cơ thể như nặng trĩu, cổ họng nghẹn lại, và mắt mờ đi vì hồi hộp. Âm thanh sai ấy—chỉ một nốt—nhưng đủ để kéo về một vết thương cũ mà cậu tưởng đã chôn sâu, đó là sự thất bại, hụt hẫng. Không gian như bị kéo ngược về ngày ấy, cậu như bị bủa vây bởi vô số ánh nhìn, tiếng ồn hỗn độn, lời ra tiếng vào khiến ngực cậu như bị bóp nghẹt.
Vũ cảm nhận từng rung động trong tay, từng nhịp tim như đang báo động: Không được, đừng mắc lỗi... đừng để ai thấy mình yếu đuối... Nhưng cơ thể không thể nào kìm được. Cậu run rẩy, lùi lại, cố gắng hít một hơi thật sâu nhưng chỉ thấy cơn hoảng loạn tràn đầy trong lồng ngực.
Ngọc đứng trên bục giảng phía xa, tinh mắt nhận ra cậu không ổn. Anh ngay lập tức bước xuống và đi thẳng đến chỗ cậu. Ngọc dùng giọng như an ủi cũng như ra lệnh:
"Vũ, em ra ngoài một chút với tôi. Hít thở sâu nào."
Nói rồi anh kéo lấy tay cậu rồi cả hai bóng người biến mất sau cánh cửa.
Vũ như bị kéo ra khỏi cơn bão cảm xúc, vô thức theo anh ra hành lang. Ánh sáng ban chiều từ cửa sổ tràn vào, mỏng manh nhưng ấm áp, làm dịu đi phần nào căng thẳng. Gió lùa qua khe cửa, thoảng mùi gỗ đàn bầu và một chút mùi sơn cũ của hành lang, khiến cậu thấy nhẹ nhõm hơn. Ngồi xuống băng ghế dài, Vũ vẫn run, tay siết chặt mép ghế, mắt nhìn xuống sàn, trong lòng vừa lo lắng vừa muốn trốn tránh ánh nhìn.
Ngọc ngồi xuống bên cạnh, ánh mắt tập trung vào cậu, không cất lời. Anh thở đều, giữ khoảng cách vừa đủ để cậu cảm thấy an toàn, nhưng vẫn đủ gần để kịp thời đưa tay nếu cần. Giọng anh trầm, nhẹ:
"Em ổn chứ? Hít một hơi thật sâu đi.Không sao đâu."
Vũ hít một hơi, cố gắng trấn tĩnh. Lòng cậu dần dịu xuống, nhưng những ký ức đau đớn vẫn len lỏi: Ba năm chuẩn bị không nghỉ ngày nào... một màn trình diễn tưởng như hoàn hảo...và một nốt sai... cũng như tất cả kết thúc bằng chiếc bằng khen giải nhì... mọi công sức như tan biến... Cậu cảm thấy tim mình thắt lại, mắt cay, và lần đầu tiên, cảm giác muốn kể hết ra, mong muốn giãi bày nỗi lòng của cậu bỗng trỗi dậy mạnh mẽ.
"Thật ra... khi em gảy sai... nó khiến em nhớ về chuyện cũ, lúc đó âm tiết ấy cũng như giờ, ré lên như tiếng hét vậy" cậu cố gắng bình tĩnh để kể lại, giọng run run nhưng kiên quyết. "Một cuộc thi... em đã chuẩn bị ba năm trời. Gần như mọi thứ đều hoàn hảo, nhưng... khi sắp đạt đến đỉnh cao của màn trình diễn... em đánh sai chỉ một nốt và từ đó kéo theo sự căng thẳng đến tột cùng. Em chỉ có thể về nhì.Lúc đó em đã khẳng định mình sẽ đạt giải nhất vì khi ấy em mới có đủ điều kiện để xin bố mẹ theo đuổi con đường âm nhạc này. Bản thân em thất bại quá đúng không."
Đối với một đứa trẻ tự ti về ngoại hình và chỉ có âm nhạc khiến cậu ngẩng cao đầu. Giờ phút ấy cậu như rơi xuống địa ngục vậy.
Ngọc im lặng nghe, ánh mắt không rời cậu dù nửa giây. Trong đầu anh, một luồng suy nghĩ phức tạp trỗi dậy, ra là vậy đó là cảm xúc của em lúc ấy. Anh không chen lời, chỉ đặt tay lên vai cậu, cố trấn an cảm xúc cho người trước mắt.
Vũ nhắm mắt, thở dài. Bằng cách nào đó, nỗi nặng nề trong tim cậu như được gỡ dần, từng chút từng chút một.
Cuối cùng khi hơi thở của Vũ đã ổn định hơn, Ngọc mới trầm giọng nói:
"Một lỗi nhỏ không thể định nghĩa cả con đường của em. Thất bại hôm đó là một phần quá khứ, nhưng bây giờ em đang bước tiếp, và tôi thấy em mạnh mẽ hơn nhiều."
Vũ mở mắt, nhìn thẳng vào anh. Một niềm tin mới chớm nở trong lòng, sự nhẹ nhõm lan tỏa khắp cơ thể. Cậu hiểu rằng giờ phút này mình có thể tin tưởng vào người trước mắt.
Ngọc nghiêng đầu, nhìn cậu chăm chú, hơi nheo mắt, giờ anh mới biết được lý do vì sao sau cuộc thi đó, cậu trở nên kín tiếng, biến mất khỏi mọi cuộc thi và các thông tin công khai gần như bị xoá sạch—đứa trẻ ấy đã sợ hãi đến nhường nào vậy, vì sao một đứa trẻ đầy tài năng lại co lại như con nhím bị thương.. Nhưng giờ đây, khi Vũ mở lòng với anh, mọi điều khiến anh tò mò dường như chẳng còn quan trọng bằng người đối diện, và dường như Ngọc đã thành công chiếm được một vị trí nào đó trong lòng cậu rồi.
Anh vỗ nhẹ vai cậu, giọng ấm áp:
"Tôi sẽ giúp em đến khi em gạt bỏ nỗi ám ảnh đó và bước lên đỉnh cao, em cho phép tôi chứ?"
Vũ nhắm mắt, hít một hơi thật sâu, cảm giác bình yên tràn về. Lần đầu tiên, cậu cảm nhận được một sợi dây vô hình nối giữa hai người—niềm tin, sự thấu hiểu và một cảm giác an tâm lạ thường. Khoảnh khắc ấy, cậu biết rằng mình có thể mở lòng, và cảm giác ấy... thật nhẹ nhàng, và cũng thật ấm áp.
Không kìm được, Vũ ôm chầm lấy thầy. Hành lang bỗng trở nên tĩnh lặng, chỉ còn tiếng thở và nhịp tim hòa vào nhau.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen247.Pro