
Chương 48: Sự khởi đầu mới... nhưng mà cũng kết thúc luôn sao?
Vào sáng thứ Hai tuần sau, trong buổi chào cờ đầu tuần, nhà trường chính thức công bố kết quả kỳ thi học sinh giỏi. Sân trường lặng đi trong giây lát khi thầy hiệu trưởng cất giọng nghiêm trang đọc danh sách những cái tên xuất sắc.
"Kỳ thi học sinh giỏi cấp tỉnh – môn Vật lý. Giải Nhất: Jeon Wonwoo, học sinh lớp 12A."
Ngay lập tức, cả hội trường như bừng tỉnh. Tiếng ồ vang lên, rồi những tràng pháo tay rộn ràng nối tiếp nhau, vang dội cả khoảng sân sáng sớm.
Wonwoo ngồi lặng trong hàng ghế của lớp mình, thoáng giật mình khi nghe chính tên mình được xướng lên. Cậu khẽ run không phải vì lạnh, mà vì sự chú ý bất ngờ từ hàng trăm ánh nhìn xung quanh. Cậu chưa bao giờ quen với điều đó.
Ngồi ngay phía sau, Jeonghan nhẹ nhàng đặt tay lên vai cậu, vỗ vỗ như một lời động viên thầm lặng. Cái chạm khẽ mà ấm áp ấy khiến Wonwoo lấy lại chút bình tĩnh.
Cậu đứng dậy, bước lên lễ đài giữa hàng trăm ánh mắt dõi theo. Nắng sáng chiếu nhẹ qua hàng cây, ánh lên chiếc chứng chỉ cậu nhận được cùng phần thưởng trị giá 400.000 won, minh chứng cho những ngày tháng miệt mài học tập không tiếng vang. Trong khoảnh khắc đó, gương mặt cậu dù vẫn mang nét điềm tĩnh thường thấy, nhưng ánh mắt thì lấp lánh có lẽ là ánh sáng của niềm tự hào và sự công nhận đầu tiên, sau bao năm cậu âm thầm cố gắng.
_____
Một tuần sau buổi lễ chào cờ hôm đó, sáng trời mù sương. Vừa kết thúc giờ học thì thầy Choi gọi cậu lại.
'Wonwoo, em đến phòng giáo vụ nhé. Có thư từ Sở Giáo dục gửi cho em.'
Cậu ngẩn ra trong vài giây, rồi gật đầu, tim bất giác đập nhanh hơn một nhịp. Không phải vì tò mò, mà vì linh cảm điều gì đó rất quan trọng đang đợi cậu.
Tờ giấy mỏng, gấp làm ba, được đưa tận tay. Wonwoo cẩn thận mở ra. Những dòng chữ in rõ ràng hiện lên trước mắt:
'Kính gửi Jeon Wonwoo – học sinh lớp 12A
Sở Giáo dục Seoul trân trọng thông báo:
Với thành tích đạt Giải Nhất môn Vật lý trong kỳ thi học sinh giỏi cấp tỉnh, em chính thức được mời tham gia vòng tuyển chọn quốc gia do Hiệp hội Vật lý Hàn Quốc phối hợp tổ chức...'
Cậu đọc đi đọc lại, lặng người. Là thật. Tấm thư không chỉ là một lời mời – mà như một cánh cửa mở ra thế giới mà trước giờ cậu chỉ dám đứng nhìn từ xa. Cậu biết, sau cánh cửa ấy là thử thách, là áp lực nhưng cũng là cơ hội chỉ đến một lần trong đời.
Buổi trưa hôm ấy, Wonwoo không đến nhà ăn như thường lệ. Thay vào đó, cậu ngồi ở góc sân sau trường nơi có hàng ghế đá cũ kỹ cùng những tán cây ngân hạnh đã rụng hết lá.
Cậu ngồi im lặng ở đó, ngơ ngẩn suy nghĩ về tờ giấy báo cậu vừa nhận được. Wonwoo không biết mình có thể làm được không nhưng mà cậu vẫn muốn thử, chỉ là sẽ bận hơn không còn thời gian ở bên cạnh Mingyu...
Mải suy nghĩ hết giờ ăn trưa từ lúc nào cậu cũng không nhận ra, tiếng chuông vào lớp vang lên cậu cũng không nghe thấy. Wonwoo như chìm đắm trong thế giới riêng của bản thân, cậu cũng không để ý bên ngoài lúc này như nào nữa.
Tay cậu vô thức nắm chặt tờ giấy khiến nó đang nhàu nát.
'Wonwoo?' Một bàn tay nắm tay cậu lay lay khiến cậu chợt tỉnh táo lại, ánh mắt lấy lại tiêu cự. Cậu nhìn người trước mặt đang thở gấp, trán lấm tấm mồ hôi quỳ trước mặt cậu.
'Vào lớp rồi tại sao còn ngồi ở đây, có biết tôi tìm cậu rất lâu rồi không hả, nhắn tin gọi điện cũng không nhận'
Wonwoo nghe xong cụp mắt xuống, cậu không muốn thừa nhận rằng cậu lại chìm trong suy nghĩ của mình.
'Tôi....không để ý' giọng cậu nhỏ xíu
Mingyu thở dài 'Suy nghĩ về lời mời sao?'
Wonwoo giật mình nhìn chằm chằm người đối diện với ánh mắt sao cậu biết.
Mingyu chỉ chỉ xuống tay cậu 'Tôi đứng trước mặt cậu, đọc hết lá thư mà cậu cũng không biết!'
'Tôi chỉ đang suy nghĩ... um... nên...' cậu ấp úng
'Uhm cơ hội tốt với cậu, vậy tại sao lại suy nghĩ đắn đo như vậy?'
'Tôi sẽ không có nhiều thời gian ôn tập cùng cậu!'
Mingyu chợt mỉm cười
'Sao cậu lại cười chứ?' Cậu bối rối
Mingyu vẫn cười
'Mingyu?'
'Tôi đang tự hỏi, tại sao Wonwoo lại đáng yêu như thế chứ!'
Cậu bĩu môi nhìn Mingyu
Mingyu nựng nựng hai má của cậu.
'Cậu nhận lời mời thi đi, tôi sẽ nói mẹ tìm gia sư hoặc đến trung tâm ôn luyện... tôi sẽ cố gắng để theo kịp cậu... nên đừng lo lắng nhé... uhm chỉ là hơi buồn vì gặp cậu không được nhiều thôi'
Mingyu cười cười với cậu như vậy, khiến trong lòng cậu cũng nhẹ nhõm hơn.
'Uhm... tôi sẽ suy nghĩ' cậu gật gật
'Vậy về lớp học thôi, cậu lên trước đi... tôi sẽ lên sau' Mingyu xoa đầu cậu.
_____
Thời gian trôi qua, cậu đã nhận lời của sở giáo dục để dự thi vòng quốc gia, cuộc thi chính thức sẽ được tổ chức lần 1 vào tháng 4, từ giờ đến lúc đấy còn khoảng 3 tháng. Cậu cũng đang chờ sự sắp xếp của bộ giáo dục gửi đến. Có lẽ tết năm nay cậu cũng không có thời gian nghỉ ngơi mà sẽ tham gia lớp bồi dưỡng của tỉnh do sở giáo dục tổ chức.
Cậu cũng đã nói với Mingyu, trông cậu ấy có vẻ buồn nhưng vẫn động viên cậu cố lên.
'Wonwoo của tôi giỏi giang như vậy khiến tôi hãnh diện lắm đó, không phải ai cũng có được như tôi đâu' Coi kìa, lại bắt đầu rồi đấy nói vậy chứ nghe xong trong lòng cậu lại thấy vui vẻ không thôi.
Dạo gần đây mọi thứ đến với cậu khiến cậu cảm thấy rất hạnh phúc, thầm nghĩ ước gì lúc nào cũng sẽ được như vậy. Dù không chắc tương lai ra sao hay kết quả như thế nào cậu cũng sẽ không hối hận với quyết định của mình.
Nhưng có vẻ ông trời không bao giờ để một người sống quá lâu trong bình yên.
Tối hôm đó, sau buổi tự học muộn, Wonwoo rời khỏi lớp muộn hơn thường ngày. Cậu bước chậm qua sân trường tối đen, hàng cây ngân hạnh trơ cành khẽ lay trong gió rét. Đèn cổng trường vàng nhạt, phủ bóng dài lên mặt đất lạnh lẽo.
Cậu đang suy nghĩ về đề luyện vừa rồi thì đột ngột một bàn tay thô ráp, lạnh ngắt chộp lấy cổ tay cậu, siết chặt đến mức đau điếng.
'Á...!'
Cơn đau nhói làm cậu rụt tay lại theo phản xạ, nhưng không kịp. Vết siết để lại vệt hằn đỏ tấy trên da. Cậu hoảng hốt quay đầu lại và cơn ác mộng trong trí nhớ lập tức tràn về.
Cậu hoảng sợ khi thấy người đàn ông đó. Ông ta lại kéo mạnh cậu đi về chỗ lần trước, cậu vẫn cứ nghĩ rằng khi gặp lại ông ta mình sẽ không còn sợ hãi, sẽ phản kháng nhưng cậu đã nhầm, sự sợ hãi ông ta đã ăn mòn ở trong xương tuỷ của cậu. Trái tim lúc này đập kịch liệt như muốn nổ tung, cả người run lẩy bẩy. Miệng cũng không nghe lời nữa.
Ông ta đẩy mạnh cậu vào tường.
'Ha mày trốn kĩ quá, tao tìm mày 2 tuần nay đều không thấy mày đâu'
'Ông tìm tôi làm gì... tôi chẳng có gì để nói với ông cả' giọng nói đầy sợ hãi
Người đàn ông nheo mắt cười – cái kiểu cười khiến da đầu cậu lạnh buốt.
'Gặp để xin ít tiền thôi mà. Người đàn bà giàu có đang nuôi mày ấy... đưa thêm cho tao đi. Tao hết sạch tiền rồi, lại còn đang nợ.'
Wonwoo chết lặng.
'...Dì ấy đưa tiền cho ông?' Cậu thẫn thờ. 'Ông... không thấy nhục sao?'
'Ha, tại sao lại phải nhục? Tao cần tiền, bà ta cần tao biến mất – đôi bên cùng có lợi.' Hắn cười phá lên, rồi ghì mạnh hai vai cậu, siết đến mức xương như sắp gãy.
'Nào, ngoan ngoãn đưa cho ba ít đi, rồi ba sẽ biến luôn, được chưa?'
Wonwoo cắn môi đến bật máu. Nỗi uất nghẹn, nhục nhã, đau đớn tất cả cuộn trào.
'Ông...' Giọng cậu vỡ ra, mắt đỏ hoe. 'Hay là ông làm cho tôi biến mất luôn đi'
Ngay sau câu nói ấy, Wonwoo bật cười – không phải là tiếng cười nhẹ nhõm, mà là một âm thanh nghèn nghẹn như bị bóp nghẹt từ trong tim.
'Giết tôi đi... có người ba như ông tôi thấy nhục nhã lắm, tôi thà ch't cho rồi'
Không gian bỗng nhiên lặng như tờ. Chỉ còn tiếng gió rít qua mái trường vắng.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen247.Pro