
Chap 2: Bài Học Đầu Tiên
Noah nằm sấp trên sàn đá lạnh buốt, cảm giác ghê rợn lan tỏa khắp cơ thể như một cơn sốt địa ngục. Cậu không biết mình đã ngã xuống từ lúc nào, chỉ nhớ một luồng nóng quái gở từ vết xước trên má lan khắp cơ thể, thiêu đốt từng tế bào, từng thớ thịt, và rồi mọi thứ quay cuồng trong một vòng xoáy của nỗi kinh hoàng và một cảm giác lạ lùng, khó gọi tên, như thể có thứ gì đó đang len lỏi vào tâm trí cậu, thì thầm những lời không thể hiểu. Mùi tanh hôi từ dịch nhớt của Elias, mùi ẩm mốc của lớp học và mùi rêu phong cũ kỹ quện vào nhau, bám chặt lấy cậu, khiến cậu cảm thấy như mình đang bị nhấn chìm trong một đầm lầy của sự mục rữa, một nơi mà sự sống và cái chết hòa quyện một cách ghê rợn.
Lý trí Noah gào thét, thúc giục cậu phải đứng dậy, phải chạy trốn khỏi nơi quỷ quái này ngay lập tức. Cậu cố gắng chống tay xuống sàn, muốn đẩy mình lên, muốn lấy lại sự kiểm soát, nhưng những sợi tơ nhện từ sàn nhà bò lên, quấn chặt lấy cổ tay cậu, siết như những sợi gân sống, những sợi dây thừng thịt thối rữa. Chúng rỉ ra thứ dịch nhớt ấm nóng, thấm vào da, khiến vết xước trên má cậu bỏng rát một cách khủng khiếp, như bị axit ăn mòn từng thớ thịt, từng lớp da. Cậu cố giật mạnh, cố gắng thoát ra, nhưng những sợi tơ nhện không buông tha, ngược lại còn siết chặt hơn, để lại những vệt hằn đỏ ửng trên cổ tay, và rồi những vệt đỏ đó bắt đầu biến thành màu xanh đen, như mạch máu bị vỡ, như thể chúng đang hút lấy sự sống của cậu, biến cậu thành một phần của lớp học này. Cậu hét lên vì đau, nhưng âm thanh phát ra chỉ là tiếng rên rỉ yếu ớt, bị nuốt chửng bởi tiếng thì thầm của lớp học, những tiếng thì thầm không ngừng nghỉ, như một bản nhạc ca ngợi sự hủy diệt.
Elias đứng đó, cách cậu chỉ một cánh tay, đôi mắt xám tro lóe lên những đốm đỏ ngầu dưới bóng tối dày đặc của lớp học, như hai viên than hồng rực cháy trong đêm, như hai hố đen đang nuốt chửng ánh sáng cuối cùng. Hắn không cười nữa – khuôn mặt trắng bệch giờ méo xẹo một cách khủng khiếp, như da bị kéo căng quá mức, lộ ra những đường gân xanh đen ngoằn ngoèo dưới lớp da mỏng manh, tựa như một bản đồ của sự mục rữa, của những linh hồn bị xé toạc. Mỗi đường gân đó dường như đang co giật, đập thình thịch dưới da, như những con sâu đang bò, như những mạch máu của một sinh vật không thuộc về thế giới này. "Tao là Elias. Và mày... là của tao, Noah. Từ ba trăm năm trước." Giọng hắn khàn khàn, vang vọng khắp lớp học như tiếng gió rít qua khe xương khô của một xác chết, từng âm tiết như xuyên thẳng vào màng nhĩ, rồi ghim chặt vào não bộ của Noah, như một lời nguyền không thể xóa nhòa. Hắn bước lại gần hơn, mỗi bước chân của hắn không tạo ra tiếng động, mà lại để lại một vệt dịch nhớt màu đen trên sàn – vệt bò lan như một sinh vật sống, quấn quanh giày Noah để giữ cậu tại chỗ, không cho cậu bất kỳ cơ hội nào để thoát. Cậu cảm thấy buồn nôn, dạ dày quặn thắt, nhưng cơ thể cậu lại không thể cử động, như bị đóng băng bởi sự hiện diện của hắn.
Cậu ngẩng đầu, cố gắng nhìn rõ hắn giữa bóng tối đặc quánh, giữa tấm màn tơ nhện và những lớp rêu phong. Elias không phải ma thông thường; cơ thể hắn gần như trong suốt ở rìa, lộ ra lớp xương trắng hếu lở loét, như một bức tượng được tạc từ những bộ phận mục rữa, từ những mảnh xương của những linh hồn bị giam cầm. Nhưng phần trung tâm – ngực, tay – vẫn chắc nịch một cách kỳ lạ, như được nuôi dưỡng bằng linh hồn của ai đó, một thứ sức sống ghê rợn và bất diệt, một thứ sức sống được duy trì bởi những lời nguyền và những linh hồn bị xé toạc. "Ba trăm năm? Mày điên rồi! Tao chỉ lạc đường thôi, thả tao ra là được!" Noah hét lên, giọng cậu yếu ớt, lạc đi vì sợ hãi, nhưng lời nói của cậu chỉ càng khiến Elias nhếch mép cười một cách man rợ, một nụ cười không có chút nhân tính nào. Cậu muốn chạy, muốn vùng vẫy, nhưng toàn thân như bị trói chặt bởi những sợi tơ nhện vô hình, bởi thứ khí lạnh lẽo tỏa ra từ hắn, bởi thứ sức hút quái gở mà cậu không thể giải thích. Cậu cảm thấy như có hàng ngàn con kiến đang bò dưới da, cắn xé từng thớ thịt, từng tế bào, như thể cơ thể cậu đang bị ăn mòn từ bên trong.
Lời của cậu bị cắt ngang khi Elias đưa tay chạm vào ngực cậu – bàn tay lạnh buốt thấu xương ban đầu, như chạm vào một tảng băng vĩnh cửu, rồi nhanh chóng chuyển sang nóng rẫy như lửa địa ngục đang thiêu đốt. Bàn tay đó xuyên qua lớp vải áo sơ mi mỏng, đâm thẳng vào da thịt cậu, không phải đâm theo nghĩa đen, mà như hòa quyện, như thấm sâu vào từng tế bào, từng mạch máu. Móng tay dài, đen sì của hắn cào nhẹ, để lại một vết xước dài trên ngực, máu trào ra và... không chảy. Máu đông lại ngay lập tức, hóa thành những sợi chỉ đỏ thẫm, quấn quanh ngón tay Elias như một lời nguyền sống dậy, như một mối liên kết không thể cắt đứt, như thể máu của cậu đang gọi tên hắn, đang van xin được hòa quyện. Noah nhìn chằm chằm vào vết máu đó, kinh hoàng đến tột độ, cảm giác như linh hồn mình đang bị kéo ra khỏi cơ thể, bị hút vào bàn tay của Elias.
"Đau không, Noah? Đó là bài học đầu tiên," Elias thì thầm, kéo cậu ngồi dậy, ép sát mặt vào mặt cậu. Hơi thở hắn tanh hôi, pha lẫn mùi thịt thối rữa và hương hoa cũ kỹ từ thời xa xưa, phả thẳng vào mặt Noah, khiến cậu cảm thấy buồn nôn, nhưng đồng thời lại có một sức hút kỳ lạ, một sức hút bệnh hoạn khiến cậu không thể quay đi. Hơi thở đó lạnh lẽo nhưng lại mang theo một sức nặng kỳ lạ, như một gánh nặng của thời gian và những linh hồn bị giam cầm, như một lời mời gọi vào một thế giới mà cậu không bao giờ muốn biết. Và trong khoảnh khắc đó, cậu thấy thoáng qua trong đôi mắt xám tro của hắn: hình ảnh lóe lên như một ký ức không phải của mình, một đoạn phim ngắn tua lại trong tâm trí, một ký ức từ ba trăm năm trước. Một cậu trai trẻ, tóc nâu rối bù, với nụ cười ấm áp và đôi mắt trong veo, ngồi bên Elias trên chính hàng ghế này, cười đùa vui vẻ, tay trong tay, như một cặp tình nhân trong những ngày tháng yên bình. Rồi hình ảnh chuyển đột ngột – máu me, bóng tối, và tiếng hét xé lòng. Cậu trai đó ngã xuống, đôi mắt trống rỗng nhìn Elias, máu chảy lênh láng trên sàn lớp học, và rồi tan biến vào hư vô, để lại Elias với nỗi cô đơn vĩnh cửu.
"Mày... mày giống hắn quá. Người yêu tao. Hắn bỏ tao đi, chết trong tai nạn, nhưng linh hồn hắn kẹt ở đây. Giờ mày đến, lời nguyền BL kích hoạt – mày sẽ yêu tao, bằng máu, bằng đau đớn. Và tao sẽ giữ mày... vĩnh cửu." Elias thì thầm, giọng hắn như một lời nguyền rủa, một định mệnh không thể tránh khỏi, một lời hứa đen tối. Hắn kéo Noah lại gần, ép sát cơ thể lạnh lẽo của mình vào cậu, khiến cậu cảm thấy như mình đang bị đóng băng, nhưng đồng thời lại có một luồng nóng rẫy lan tỏa từ điểm chạm, thiêu đốt từng tế bào.
Noah run rẩy, cố đẩy hắn ra, nhưng tay cậu bất giác siết chặt lấy cổ tay Elias, như bị thôi miên, như bị điều khiển bởi một thế lực vô hình, một sức hút quái gở mà cậu không thể giải thích. Cậu cảm thấy một luồng năng lượng nóng rực, quái gở lan tỏa từ vết xước trên ngực, chạy dọc sống lưng, thiêu đốt từng tế bào, từng thớ thịt, khiến cậu cong người lên vì đau đớn xen lẫn khoái lạc bệnh hoạn. Lời nguyền đã ngấm sâu, bám rễ vào cơ thể và tâm trí cậu, biến cậu thành một con rối vô tri, một nạn nhân của tình yêu bị nguyền rủa. Tim cậu đập theo nhịp của Elias, chậm rãi, ám ảnh và không thể dứt ra, như thể hai trái tim đã hòa làm một, như thể cậu và hắn đã được định sẵn để thuộc về nhau. Tường lớp học rung nhẹ, rêu xám co giật như cơ thịt đang thở, và những bóng oan hồn học sinh xưa bắt đầu hiện rõ hơn ở các bàn trống: hình dáng mờ ảo, da thịt tan chảy thành bụi trắng, chúng cúi đầu thì thầm đồng thanh, giọng như gió rít qua những khe xương: *"Học đi... yêu đi... chết đi... với hắn..."* Bảng đá đen kêu răng rắc, những vết nứt mới xuất hiện, và dòng chữ mới hiện ra bằng máu đông từ vết xước của Noah, tự viết, như một lời tiên tri chết chóc: *"The first touch binds. Flesh calls to flesh."* (Chạm xúc đầu tiên ràng buộc. Thịt da gọi thịt da.)
Elias kéo Noah đứng dậy, ép cậu đi theo về hàng ghế cuối – nơi hắn từng ngồi chờ ba trăm năm, nơi những ký ức đau thương được khắc sâu vào từng thớ gỗ mục nát. Mỗi bước chân của Noah đều nặng trĩu, như có hàng ngàn sợi dây đang kéo ghì cậu lại, như có những bàn tay vô hình từ dưới sàn đang nắm lấy mắt cá chân cậu. Nhưng đồng thời, cũng có một sức mạnh vô hình đẩy cậu về phía trước, về phía Elias, về phía số phận đã được định sẵn, một số phận mà cậu không thể chống lại. "Ngồi đi. Bài học là: Quên thế giới ngoài kia. Ở đây, chỉ có tao và mày. Yêu tao, và mày sẽ không cô đơn nữa." Hắn ngồi sát bên, bàn tay vẫn đặt trên ngực cậu, siết nhẹ để máu đông tan ra, thấm vào da Elias, khiến hắn rên khẽ – tiếng rên khoái trá xen lẫn đau đớn, như thể hắn đang hấp thụ linh hồn của Noah, nuôi dưỡng sự sống vĩnh cửu của hắn, như thể cậu là nguồn sống duy nhất của hắn. Noah cảm giác cơ thể mình nặng trĩu, da bắt đầu nổi vảy xám nhỏ ở rìa vết thương trên ngực, và những sợi tơ nhện bắt đầu bò lên cánh tay cậu, quấn quanh như những sợi dây siết chặt, như những vòng tay tình nhân bệnh hoạn. Nhưng lạ thay, nỗi sợ nhường chỗ cho một sức hút quái gở, một cảm giác quen thuộc đến rợn người – như cậu thực sự thuộc về nơi này, thuộc về Elias, thuộc về lớp học bị nguyền rủa này, như thể cậu đã từng ở đây từ rất lâu rồi.
Bỗng, từ ngoài hành lang, tiếng động vang lên – tiếng bước chân sống, tiếng gọi tên Noah từ bạn bè cậu ở trường, yếu ớt nhưng đầy hy vọng, như một tia sáng cuối cùng trong bóng tối. "Noah! Mày đâu rồi?!" Nhưng cánh cửa lớp rung lên bần bật, tơ nhện từ các khe cửa bỗng nhiên dày đặc hơn, giăng kín mọi khe hở, nuốt chửng âm thanh, biến nó thành những tiếng thì thầm yếu ớt, như tiếng khóc của những linh hồn bị lãng quên. Elias nghiêng đầu, đôi mắt xám tro lóe lên một tia ghen tuông điên dại, như thể sự hiện diện của thế giới bên ngoài là một sự xúc phạm. Hắn siết chặt tay Noah hơn, móng tay đâm sâu vào da thịt, máu từ vết xước trên ngực cậu lại rỉ ra, thấm vào tay hắn, khiến hắn rên rỉ khoái trá. "Họ không cứu được mày. Chỉ tao thôi." Hắn chạm môi vào tai Noah, thì thầm lời hứa đen tối, giọng hắn như một bản nhạc ma quái, một lời nguyền vĩnh cửu: "Bài học tiếp theo... sẽ sâu hơn. Mày sẽ học cách yêu tao, cách thuộc về tao, cách trở thành một phần của lớp học này, một phần của tao."
Noah nhắm mắt, tim đập loạn xạ, không biết mình sẽ chống cự hay... đầu hàng. Cậu cảm thấy cơ thể mình đang dần biến đổi, từng tế bào đang bị lời nguyền ăn mòn, từng suy nghĩ đang bị bẻ cong. Sợi tơ nhện từ từ bò lên cổ cậu, siết nhẹ, như một lời nhắc nhở rằng cậu đã bị trói buộc, rằng cậu đã thuộc về Elias. Lớp học chìm sâu hơn vào bóng tối, và tiếng thì thầm của những oan hồn vang vọng khắp nơi: *"Yêu hắn... mãi mãi... thuộc về hắn... vĩnh cửu..."* Noah biết, đây mới chỉ là khởi đầu của một hành trình kinh hoàng, một bài học về tình yêu và sự ám ảnh, một định mệnh không thể nào thoát khỏi. Cậu đã bước chân vào địa ngục, và giờ đây, cánh cửa đã đóng lại, khóa chặt cậu trong vòng tay của Elias, trong vòng tay của lời nguyền BL vĩnh cửu.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen247.Pro