
🌑 Bước chân vào hư vô
Noah chưa bao giờ tin vào ma quỷ hay bất cứ thứ gì thuộc về thế giới siêu nhiên. Cậu là một kẻ thực tế, cứng đầu và đôi khi hơi bi quan, cuộc sống của cậu gói gọn trong những buổi học buồn tẻ, tiếng ồn ào của thành phố và thế giới ảo đầy màu sắc của những trò chơi điện tử. Ngôi trường cậu đang theo học, một tòa nhà cũ kỹ với những hành lang dài và những lớp học bám đầy rêu phong, chỉ là một cái vỏ rỗng tuếch, một nơi mà mọi người truyền tai nhau những câu chuyện rùng rợn về "khu nhà hoang" nằm sâu sau sân sau. Đó là một dãy phòng học bị bỏ hoang từ những năm chiến tranh, giờ chỉ còn là đống gạch vụn, những bức tường loang lổ và cỏ dại mọc um tùm cao đến ngang đầu người. Một nơi mà lũ trẻ thường thách thức nhau vào khám phá, nhưng không đứa nào thực sự dám kể lại tường tận những gì chúng đã chứng kiến. Lời đồn đại chỉ là lời đồn, những câu chuyện phiếm để hù dọa nhau trong giờ giải lao, chẳng có gì đáng tin. Với Noah, thế giới chỉ có những gì mắt thấy tai nghe, những con số và logic, chẳng có chỗ cho những thứ siêu hình, ma quỷ hay định mệnh quái gở. Cậu tin rằng mỗi sự kiện đều có nguyên nhân, và không có gì có thể vượt ra ngoài sự kiểm soát của con người, ít nhất là của cậu.
Ngày hôm nay, một đám mây đen kịt giăng lối trên cuộc đời Noah. Cuộc đời cậu vốn dĩ đã đủ tẻ nhạt, nay còn bị nhấn chìm trong một mớ bòng bong đáng ghét. Bài kiểm tra toán với điểm D thảm hại, như một cú tát vào cái tôi vốn đã không mấy tự tin của cậu. Tiếp đó là một cuộc cãi vã nảy lửa với mẹ vì tội thức khuya chơi game, những lời trách móc, cằn nhằn quen thuộc cứ thế tuôn ra như một dòng thác không hồi kết, khiến cậu chỉ muốn bịt tai lại và biến mất. Và đỉnh điểm của mọi sự thất vọng chính là thằng bạn thân chí cốt, người duy nhất mà cậu nghĩ sẽ luôn ở bên, đã bỏ rơi cậu để chạy theo cô bạn gái mới quen. Cả thế giới như quay lưng lại với Noah, khiến cậu cảm thấy cô độc hơn bao giờ hết. Cậu chỉ muốn biến mất, muốn trốn chạy khỏi tất cả những thứ hỗn độn đang bủa vây mình, thoát khỏi tiếng ồn ào của thành phố, thoát khỏi những ánh mắt phán xét, thoát khỏi chính bản thân mình.
Với chiếc tai nghe nhét kín tai, nhạc rock ầm ĩ đến mức át cả tiếng thế giới bên ngoài, Noah lang thang vô định. Mỗi bước chân cậu như muốn đạp đổ mọi thứ, những cảm xúc tiêu cực cứ thế dâng trào, muốn tìm một nơi nào đó để giải tỏa, để gào thét. Bước chân cậu, không chủ đích, cứ thế dẫn lối vào khu trường bỏ hoang, nơi mà bình thường cậu sẽ chẳng bao giờ bén mảng tới. Ngay khi bước qua hàng rào đổ nát, một luồng không khí lạnh buốt ập vào, khác hẳn với sự oi bức của thành phố. Cậu đi qua những hành lang vắng lặng, nơi gió thổi hun hút qua những ô cửa kính vỡ, tạo ra những âm thanh rợn người như tiếng than khóc của những linh hồn bị mắc kẹt, hay tiếng cười khẩy của một thế lực vô hình nào đó. Lá khô và bụi bẩn bám đầy trên nền gạch rêu phong, lạo xạo dưới mỗi bước chân, gợi lên một cảm giác ghê rợn về một nơi bị lãng quên từ rất, rất lâu rồi, một nơi mà thời gian dường như đã ngừng lại, chỉ còn những ký ức u ám và những linh hồn vất vưởng. Mỗi một chi tiết ở đây đều khiến tâm trí Noah chìm sâu hơn vào sự u tối, nó tựa như một bức tranh phác họa cho chính tâm trạng của cậu lúc này, lạc lõng, u buồn và đầy những dấu hỏi.
Khi ánh nắng chiều dần tắt, nhuộm màu cam đỏ lên những khung cửa sổ vỡ vụn, hắt lên những mảng tường loang lổ như những vết thương cũ không thể lành. Màu cam đỏ đó không mang lại sự ấm áp mà càng tô đậm thêm vẻ ma mị, hư ảo của nơi đây. Noah dừng lại, ánh mắt cậu vô thức quét qua những bóng đổ dài của cỏ dại, của những bức tường nứt nẻ. Rồi, một cánh cửa lớp học hiện ra bất ngờ trước mắt cậu, như thể nó vừa được dựng lên chỉ để chờ đợi cậu. Nó không giống bất kỳ cánh cửa nào cậu từng thấy trong cuộc đời mình, không có chút gì quen thuộc, không có một nét kiến trúc nào thuộc về bất cứ thời đại nào cậu từng biết. Nó là một thực thể mục nát, với những thớ gỗ đen sì loang lổ như bị bệnh hoại tử, những đường vân gỗ nổi rõ, khô quắt, tựa như những mạch máu đã ngừng lưu thông. Lớp sơn bong tróc từng mảng lớn, để lộ ra những vết xước sâu hoắm, dài và sắc, giống như móng tay cào cấu trong cơn tuyệt vọng, trong những khoảnh khắc cuối cùng của sự sống.
Phía trên cánh cửa, một tấm biển nhỏ, cũng mục nát không kém, mờ ảo khắc chữ "Lớp học..." rồi biến mất, như thể bị tẩy xóa bởi một bàn tay vô hình, không muốn bất cứ ai biết đến sự tồn tại của nó. Nó giống như một vết nứt trong không khí, một cánh cổng dẫn đến một nơi không thuộc về dòng chảy thời gian hiện tại, một lối đi tắt vào thẳng lòng địa ngục, nơi những lời nguyền và bóng tối ngự trị. Một lực hút vô hình, ban đầu yếu ớt như một lời thì thầm len lỏi vào tâm trí, rồi mạnh mẽ dần lên như một tiếng gọi vọng từ vực sâu, một tiếng gọi ngọt ngào nhưng đầy chết chóc, kéo Noah về phía nó, về phía một số phận đã được định sẵn. Cậu muốn quay đầu bỏ chạy, nhưng đôi chân như bị đóng băng, không thể nhúc nhích.
Nó đưa tay đẩy nhẹ, và cánh cửa gỗ mục bật tung với tiếng kẽo kẹt rợn người, như tiếng xương cốt va vào nhau, vang vọng trong không gian tĩnh mịch của lớp học bị lãng quên. Một luồng không khí tanh nồng, ẩm mốc, và pha lẫn mùi mực tàu cũ kỹ, mùi của những trang giấy đã mục rữa và mùi của thứ gì đó khó tả, xộc thẳng vào mũi, khiến cậu ho sặc sụa, cổ họng bỏng rát. Cậu đưa tay ôm ngực, cố gắng lấy lại hơi thở. "Cái quái gì vậy? Chắc bọn nhóc nghịch phá, đốt cái gì trong này thôi," cậu lẩm bẩm, những lời trấn an bản thân cứ thế tuôn ra trong vô thức, cố gắng bám víu vào những suy nghĩ logic cuối cùng. Nhưng một cảm giác lạnh sống lưng bắt đầu bao trùm, không phải lạnh vì gió, mà lạnh từ sâu bên trong, lạnh đến tận cùng tâm hồn, như có một bàn tay vô hình đang luồn qua từng thớ thịt, từng mạch máu của cậu. Cậu bước vào, một phần vì tò mò không thể cưỡng lại, một phần vì thứ gì đó bên trong đang gào thét, thúc giục cậu phải khám phá, phải đi đến tận cùng của sự bí ẩn này.
Ngay khi chân Noah chạm sàn đá, mọi giác quan của cậu đều bị tấn công cùng lúc, không cho cậu một giây phút nào để chuẩn bị. Không khí trong lớp học không phải lạnh bình thường – nó buốt đến tận xương tủy, như thể cậu vừa bị nhúng mình vào một hồ nước đá pha axit, nhưng lại có cảm giác như hàng ngàn mũi kim châm đang đâm vào da thịt. Lớp bụi dày đặc không phải là bụi thường – nó bám dính vào giày cậu, quấn quanh mắt cá như những lớp da chết bong ra, dính chặt lấy mỗi bước chân, khiến cậu như bị kéo ghì xuống bởi một sức nặng vô hình, một gánh nặng của thời gian và những linh hồn bị giam cầm. Bức tường đá cũ kỹ nứt nẻ sâu hoắm, từ những khe nứt đó, rêu xám mọc bò lan như những sợi gân thịt thối rữa, màu xanh xám bợt bạt, co giật nhẹ mỗi khi có tiếng động dù là nhỏ nhất, tựa như chúng đang sống, đang thở, đang quan sát mọi hành động của cậu. Cậu đưa tay chạm thử vào một mảng rêu, và da tay Noah đỏ ửng ngay lập tức, cảm giác như có hàng ngàn kim châm đang đâm vào, một sự bỏng rát khó tả, nhưng lại kèm theo một luồng cảm giác lạnh lẽo chạy thẳng vào xương tủy, như có thứ gì đó đang cố gắng chui vào cơ thể cậu qua vết chạm đó.
Tơ nhện giăng mắc khắp nơi, không phải tơ mỏng manh mà cậu vẫn thường thấy ở những góc nhà cũ. Chúng dày cui, trắng xóa như những sợi mạch máu bị vỡ, quấn chặt lấy nhau, giăng từ trần nhà xuống sàn, từ tường này sang tường kia, tạo thành một tấm màn chắn mờ ảo, gần như che khuất tầm nhìn, chỉ để lại những khe hở nhỏ đủ để cậu nhìn thấy những hình bóng mờ ảo phía sau. Chúng rung động liên hồi, không phải do gió, mà như có một nhịp đập sống động bên trong, như đang bơm thứ dịch nhớt tanh hôi vào không khí, khiến Noah cảm thấy buồn nôn, cổ họng nghẹn lại và khó thở, như có một bàn tay vô hình đang siết lấy cổ cậu. Bàn ghế gỗ, kiểu cổ xưa, mục nát đến mức chỉ cần chạm nhẹ là có thể tan thành tro bụi, nhưng chúng vẫn đứng vững một cách kỳ lạ. Trên mặt bàn, những ký hiệu rune máu me mờ ảo được khắc sâu, những nét vẽ nguệch ngoạc khó hiểu, tựa như những lời nguyền đã tồn tại từ ngàn đời. Và từ những kẽ nứt của chúng, Noah nghe thấy tiếng thì thầm yếu ớt như gió rít qua kẽ răng: *"Ở lại... nuốt chửng... yêu mãi..."* Chúng không ngã dù đã mục ruỗng hoàn toàn, như thể một bàn tay vô hình – bàn tay của những oan hồn bị giam cầm – đang giữ chặt chúng vào vị trí chết chóc của một lớp học đã bị nguyền rủa, nơi thời gian đã chết đi từ rất lâu.
Giữa phòng là một cái bảng đá đen, cao lớn và nặng nề như một bia mộ, sừng sững giữa không gian u tối. Bề mặt nó loang lổ những vết máu khô từ thời xa xưa, giờ đã chuyển sang màu nâu sẫm, in hằn những hình thù kỳ dị, khó hiểu, như những biểu tượng của một giáo phái tà ác nào đó. Bằng thứ phấn tro lẫn xác côn trùng nghiền nát, những dòng chữ nguệch ngoạc tự viết, chậm rãi hiện ra, như một lời mời gọi chết chóc từ vực sâu, từ một linh hồn đói khát đã chờ đợi quá lâu:
*"He hungers here. For flesh and soul. And you... are the one."*
(Hắn đói khát ở đây. Thịt da và linh hồn. Và mày... là kẻ được chọn.)
Noah nuốt khan, cổ họng khô khốc, mỗi hơi thở như cứa vào lồng ngực. Tim cậu đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực, tiếng tim đập hòa vào tiếng thì thầm của lớp học, tạo thành một bản giao hưởng ghê rợn, một điệu nhạc của sự hủy diệt. Cậu lùi lại một bước, da gà nổi khắp người, một cảm giác kinh hoàng tột độ dâng lên, như thể cậu vừa chạm mặt với tử thần. "Ai đó? Trò đùa gì đây? Có ai không?!" Cậu gào lên, giọng nói đầy sợ hãi và tuyệt vọng, nhưng tiếng nói của cậu bị nuốt chửng bởi sự tĩnh lặng đến rợn người của căn phòng, chỉ còn lại tiếng vọng yếu ớt của chính mình. Cậu quay người định chạy trốn, muốn thoát khỏi nơi quỷ quái này ngay lập tức, nhưng chân cậu không nhấc nổi – những sợi tơ nhện từ sàn nhà bò lên, quấn chặt lấy mắt cá chân cậu, siết nhẹ như những sợi gân sống, như thể chúng đang cảnh báo rằng cậu không thể thoát, rằng số phận của cậu đã được định đoạt.
Rồi cậu thấy hắn. Ở hàng ghế cuối cùng, một bóng dáng ngồi im lìm như một bức tượng được tạc từ bóng tối, đầu cúi gằm xuống bàn, hoàn toàn bất động, không một chút dấu hiệu của sự sống. Mái tóc đen dài, rối bù và dính đầy bụi máu khô, rũ xuống vai và che khuất một phần khuôn mặt, khiến cậu không thể nhìn rõ được diện mạo của hắn. Hắn mặc một chiếc áo học sĩ cổ xưa, màu trắng xám, rách rưới đến thảm hại, những vết rách lớn nhỏ lộ ra lớp da trắng bệch, lở loét như bị ngâm trong axit hàng thế kỷ, tựa như một xác chết vừa được vớt lên từ dưới đáy biển sâu. Tay hắn đặt hờ trên mặt bàn gỗ mục, những móng tay dài ngoằng, đen sì, sắc nhọn, nhỏ giọt thứ dịch nhớt quánh đặc xuống mặt bàn, khiến gỗ rung lên khoái trá như một sinh vật sống đang thưởng thức một bữa ăn ngon lành. Mùi tanh hôi càng lúc càng nồng nặc, khiến dạ dày Noah quặn lại.
Bóng dáng đó từ từ ngẩng đầu. Và Noah nhìn thấy Elias. Hắn không phải là một cậu bé, cũng không phải một người trưởng thành theo đúng nghĩa đen. Hắn là một thứ gì đó đã từng là con người, nhưng giờ đã bị biến đổi hoàn toàn bởi thời gian và lời nguyền, một thực thể nửa sống nửa chết, nửa người nửa quỷ. Đôi mắt hắn xám tro, không có lòng trắng, chỉ có đồng tử co giật liên hồi như những con sâu đang đục khoét, như thể cả một thế giới bị nguyền rủa đang ẩn chứa trong đó. Đôi mắt đó quét qua Noah như một lưỡi dao liếm máu, lạnh lẽo và tàn bạo, khiến cậu cảm thấy như linh hồn mình đang bị lột trần. Môi hắn nứt nẻ, từ từ kéo ra một nụ cười méo mó, khô khốc, để lộ ra hàm răng nhọn hoắt, nhuộm đen bởi thứ gì đó mà Noah không dám nghĩ tới, thứ gì đó ghê rợn và kinh tởm. "Cuối cùng... thịt tươi. Một linh hồn quen thuộc." Giọng hắn vang lên, khàn khàn như tiếng gió rít qua những khe xương rỗng, nhưng lại mang theo một sự khao khát sâu thẳm, đáng sợ đến tột cùng, như một kẻ đói khát lâu ngày vừa tìm thấy con mồi ngon lành nhất.
Noah đông cứng tại chỗ, cố gắng thốt lên lời, nhưng giọng cậu lạc đi vì nỗi kinh hoàng tột độ, cổ họng như bị ai đó bóp nghẹt. "Mày... mày là ai? Sao nơi này... kinh dị vậy?" Hắn không trả lời ngay. Thay vào đó, Elias từ từ đứng dậy, chuyển động của hắn giật cục như một con rối bị cắt dây, nhưng lại uyển chuyển đến đáng sợ, mỗi cử động đều mang theo một vẻ ma mị khó tả. Mỗi bước chân của hắn không hề có tiếng động, chỉ để lại một vệt dịch nhớt màu đen trên sàn – vệt bò lan như đuôi của một con quái vật, quấn quanh giày Noah để giữ cậu tại chỗ, không cho cậu bất kỳ cơ hội nào để thoát. Cậu cảm thấy như có hàng ngàn con kiến đang bò trên người mình, một cảm giác ghê tởm xen lẫn sợ hãi.
"Noah," Elias thì thầm, cái tên của cậu vang lên từ miệng hắn, không phải một câu hỏi, mà là một sự xác nhận – như hắn đã biết cậu từ rất lâu rồi, như hắn đọc được từ sâu thẳm linh hồn cậu, từ những ký ức mà chính cậu cũng không thể nhớ. Một cảm giác quen thuộc đến rợn người len lỏi trong tâm trí Noah, khiến cậu rùng mình, như thể cậu và hắn đã có một mối liên kết nào đó từ ngàn đời. Noah lùi lại, lưng chạm vào bức tường rêu xám, và ngay lập tức, những sợi rêu đó bò lan lên cánh tay cậu, siết chặt như những sợi dây thừng thịt sống, đâm những mũi kim châm vào da, khiến cậu giật nảy mình vì đau đớn, nhưng lại không thể gạt bỏ chúng. "Sao mày biết tên tao? Đây là cái địa ngục gì?!" Noah gào lên, tiếng gào của cậu vang vọng trong lớp học, bị nuốt chửng bởi tiếng thì thầm của những linh hồn, những tiếng vọng u uẩn từ một quá khứ xa xăm.
Elias cười, tiếng cười ọc ọc như máu đang sôi trong cổ họng hắn, khô khốc và đáng sợ, khiến Noah cảm thấy buồn nôn. Hắn đưa tay – bàn tay trong suốt, lộ rõ những đường gân xanh đen ngoằn ngoèo như mạch máu bị vỡ, như thể bàn tay đó được tạo nên từ những cơn ác mộng – chạm vào má Noah. Cảm giác ban đầu là lạnh buốt thấu xương, như chạm vào một tảng băng vĩnh cửu, nhưng rồi nhanh chóng chuyển sang nóng rẫy như lửa địa ngục đang liếm trên da cậu, thiêu đốt từng tế bào. Móng tay dài, đen sì của hắn cào nhẹ, để lại một vết xước dài trên gò má, rỉ máu đỏ tươi, dòng máu nóng hổi chảy dài xuống cằm cậu. Và rồi, hắn cúi xuống, liếm vết máu đó một cách chậm rãi, đôi mắt xám tro lóe lên điên dại, đồng tử giãn ra như nuốt chửng cả thế giới, cả linh hồn Noah vào bên trong, vào một vực thẳm không đáy. "Mày muộn rồi, Noah. Ba trăm năm... tao chờ mày để yêu. Để ăn. Để giữ mày ở đây mãi. Lời nguyền BL – tình yêu bằng máu, vĩnh cửu trong đau đớn." Giọng hắn thì thầm, như một lời hứa, một lời nguyền, một định mệnh không thể tránh khỏi.
Bụi phấn từ bảng rơi lả tả, nhưng không phải phấn thường – chúng lẫn với những mảnh da khô từ tường, rơi xuống như những cánh hoa chết chóc, phủ lên người Noah, bám vào tóc, vào quần áo cậu, khiến cậu cảm thấy như mình đang mục rữa theo thời gian. Những sợi tơ nhện bắt đầu quấn quanh chân Noah, kéo cậu lại gần Elias chậm rãi, không thương xót, không cho cậu bất kỳ cơ hội nào để trốn thoát, như thể chúng đang kéo cậu vào một mạng lưới không thể thoát ra. Cậu hét lên, giãy giụa trong vô vọng, nhưng tiếng hét của cậu bị nuốt chửng bởi tiếng thì thầm từ các bàn ghế – những oan hồn học sinh xưa, giờ chỉ là những bóng đen lởn vởn, miệng há ra không lưỡi, thì thầm đồng thanh, như một bản nhạc ca ngợi sự hủy diệt, một bản thánh ca của địa ngục: *"Yêu hắn đi... máu cho hắn... mãi mãi..."*
Cánh cửa lớp đóng sầm sau lưng Noah, không phải bằng tay, mà bằng một sức mạnh vô hình, khóa chặt cậu trong lớp học nguyền rủa, cắt đứt mọi hy vọng về thế giới bên ngoài. Elias sát bên, hơi thở tanh hôi phả vào mặt cậu, nóng rẫy và đáng sợ, khiến cậu cảm thấy như mình đang bị thiêu cháy từ bên trong. "Ngồi xuống đi, Noah. Buổi học... bắt đầu bằng máu của mày. Và tình yêu... của chúng ta." Hắn thì thầm, giọng nói như mê hoặc, như kéo cậu vào một giấc mộng kinh hoàng không lối thoát, một giấc mộng vĩnh viễn không thể tỉnh dậy. Noah cố gắng chống cự, nhưng cơ thể cậu như bị tê liệt, không thể làm gì.
Noah cảm giác nó – một luồng nóng quái gở lan từ vết xước trên má, lan khắp cơ thể, từ từ, chậm rãi, thiêu đốt từng tế bào, khiến cậu rùng mình. Tim cậu đập theo nhịp của Elias, chậm rãi, ám ảnh và không thể dứt ra, như thể trái tim cậu đã bị đồng bộ hóa với trái tim của hắn. Lời nguyền đã chạm vào cậu, bám rễ sâu vào từng thớ thịt, từng tế bào, ăn mòn lý trí và ý chí phản kháng của cậu, biến cậu thành một con rối vô tri. Cậu cảm thấy đầu óc mình quay cuồng, những ký ức về thế giới bên ngoài dần phai nhạt, chỉ còn lại hình ảnh Elias, đôi mắt xám tro ám ảnh và nụ cười méo mó. Và lớp học, giờ là nhà tù vĩnh cửu của những linh hồn bị nguyền rủa, rung lên như đang cười, chào đón tù nhân mới của nó, một linh hồn nữa sẽ mãi mãi bị giam cầm trong vòng tay của tình yêu bệnh hoạn, không bao giờ được giải thoát. Noah biết, từ khoảnh khắc này, cuộc đời cậu đã kết thúc, và một cuộc sống khác, một cuộc đời bị nguyền rủa, đã bắt đầu. Cậu sẽ không bao giờ có thể thoát ra khỏi nơi này, khỏi Elias, khỏi lời nguyền định mệnh.
---
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen247.Pro