Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

Chương 6: Vòng Bảo Vệ Dưới Biển Sâu

​Thời gian: Chiều thứ Bảy, giữa tháng Ba năm 2019.

Địa điểm: Thủy cung Shinagawa, Tokyo.

​Mối quan hệ của Toge và Kiyoe tiến triển một cách chậm rãi nhưng chắc chắn, giống như việc băng tan sau một mùa đông dài.

Sau lần tâm sự dưới gốc cây Bạch Đằng, họ bắt đầu nhắn tin trở lại, nhưng tần suất thưa hơn – Toge bận rộn với nhiệm vụ, còn Kiyoe bận rộn với việc... học cách sống.

​Lần hẹn hò đầu tiên này được sắp xếp vào một buổi chiều thứ Bảy, khi cả hai đều không vướng bận việc học hành hay công việc bán thời gian. Kiyoe chọn Thủy cung, vì đó là nơi yên tĩnh và ít ánh sáng, nơi mà cô cảm thấy ít bị phán xét hơn.

​Kiyoe đứng đợi Toge ở cổng vào. Hôm nay cô mặc một chiếc váy len đơn giản màu xanh than. Cô đã dành hẳn một giờ đồng hồ để chải tóc, buộc gọn gàng, cố gắng trông bớt 'vô hồn' nhất có thể.

​Toge đến đúng giờ, mặc một chiếc áo len cao cổ bên ngoài đồng phục, trông ấm áp và dễ gần hơn bình thường. Cậu nở một nụ cười ẩn giấu dưới cổ áo, giơ chiếc điện thoại lên.

​[Xin lỗi vì đã đến trễ... 5 giây. Đi thôi, Kiyo-chan.]

​Kiyoe cười nhẹ. "Cậu đúng giờ lắm. Đi thôi."

​Họ bước vào Thủy cung. Ánh sáng bên ngoài đột ngột biến mất, thay vào đó là thứ ánh sáng xanh lam huyền ảo, mờ ảo từ các bể kính. Tiếng nước chảy róc rách và tiếng vọng của đám đông tạo nên một bầu không khí mơ hồ, yên tĩnh đến kì lạ.

​Toge dường như hòa mình ngay lập tức vào môi trường này. Anh bước đi, chăm chú quan sát từng đàn cá neon nhỏ xíu, từng rạn san hô lộng lẫy. Mắt anh ánh lên sự tò mò trong trẻo của một đứa trẻ.
​Kiyoe đi bên cạnh Toge, âm thầm quan sát. Đây là Toge Inumaki không mang theo gánh nặng của Ngôn linh sư, Toge là một thiếu niên bình thường.

​Họ dừng lại trước bể cá lớn, nơi một con cá đuối khổng lồ lướt qua.

​Toge phấn khích gõ vào điện thoại. [Nó nhìn như một chiếc bánh xèo khổng lồ nhỉ?]

​Kiyoe bật cười, che miệng. "Đúng là đầu cậu chỉ toàn nghĩ đến đồ ăn thôi."

​"Shake (Đúng vậy)," Toge gật đầu.
​Vấn đề bắt đầu nảy sinh khi họ đi sâu hơn vào khu vực đông đúc hơn, nơi đang diễn ra màn trình diễn cá heo.

​Tiếng cổ vũ ồn ào, tiếng người nói chuyện rôm rả khiến Toge cảm thấy khó chịu. Cậu vô thức kéo cao cổ áo lên nữa, gần như che kín mắt.

​Họ dừng lại ở khu vực xem cá mập. Toge thấy một con cá mập hổ to lớn đang lượn vòng, ánh mắt sắc lẹm của nó khiến anh rùng mình.

​"Katsuo!" (Cá ngừ khô - Nguy hiểm/Thật tồi tệ!) Toge đột nhiên thốt lên, giọng anh mang theo một chút chú lực chưa kịp kiểm soát vì sự bối rối trước đám đông.

​Một nhóm sinh viên đại học đứng gần đó giật mình, quay lại nhìn Toge. Một cô gái nhíu mày, thì thầm với bạn mình: "Cậu ta bị sao thế? Nói gì mà kì cục vậy?"

​Toge lập tức cúi gằm mặt xuống. Anh cảm thấy khó chịu và xấu hổ. Trong mắt người thường, anh là một kẻ lập dị.

​Kiyoe nhận ra sự căng thẳng của Toge. Cô đặt tay lên cánh tay anh, siết nhẹ, trấn an.

​Cô quay sang nhóm sinh viên kia, nở một nụ cười nhẹ (một nụ cười chân thành, không phải nụ cười vô hồn cô thường dùng).

​"Xin lỗi, bạn trai tôi hơi bị ám ảnh bởi loài cá mập"

Kiyoe nói một cách tự nhiên và bình tĩnh, sử dụng cụm từ "bạn trai" một cách vô thức như để khẳng định vị trí và quyền bảo vệ của mình.

"Cậu ấy vừa thốt lên Katsuo, ý là con cá này trông quá mạnh mẽ và kinh khủng. Cậu ấy là... người Nhật Bản cổ, nên từ vựng hơi lạ một chút."

​Lời giải thích của Kiyoe vừa đủ hợp lý và lịch sự. Cô gái sinh viên kia gật gù, ánh mắt tò mò dịu đi, thay bằng vẻ thông cảm.

​"À, tôi hiểu rồi. Trông cậu ấy đáng yêu ghê," cô gái đáp rồi quay đi.
​Toge đứng im, cảm nhận hơi ấm từ bàn tay Kiyoe truyền qua lớp áo. Anh biết Kiyoe đã nói dối hoàn hảo để bảo vệ anh. Kiyoe không phải là người giỏi giao tiếp hay an ủi, nhưng cô đã dũng cảm bước ra khỏi vùng an toàn, nói chuyện với người lạ, chỉ vì muốn bảo vệ cảm xúc của anh.

​Họ đi tiếp. Toge rút điện thoại, gõ: [Cậu đã nói dối. Cảm ơn.]
​Kiyoe đọc tin nhắn, nhưng không gõ lại. Cô đưa tay lên, dùng ngón cái, nhẹ nhàng xoa vào hình xăm chú ấn trên má anh (phần dưới cổ áo).

​"Đừng nói lời cảm ơn," Kiyoe thì thầm. "Đừng nói lời xin lỗi. Cậu làm việc đó cho tớ, tớ làm việc đó cho cậu. Chúng ta là... một đội."

​Toge gật đầu mạnh mẽ. "Shake!"
​Họ bước vào khu vực Sứa biển. Đây là nơi yên tĩnh nhất, chỉ có tiếng lọc nước và ánh sáng đổi màu liên tục. Những con sứa trong suốt, mềm mại trôi lơ lửng, tạo nên một khung cảnh siêu thực.

​Kiyoe đứng trước bể sứa mặt trăng, cảm thấy tâm hồn mình được rửa sạch. Những con sứa trôi nổi, vô định hình, nhưng lại đẹp đến kinh ngạc. Chúng không có bộ não, không có xương sống, nhưng chúng vẫn tồn tại. Giống như Kiyoe, cô nghĩ, cô cũng sống như một con sứa vô hồn.

​Toge nhìn Kiyoe, cảm thấy cô đang chìm đắm trong suy tư. Anh biết cô đang nghĩ gì. Anh rút điện thoại ra, chụp một bức ảnh Kiyoe đứng trước bể sứa, tóc cô được nhuộm màu xanh và hồng nhạt bởi ánh đèn.

​Sau đó, anh gõ một tin nhắn, lần này là một câu rất dài, rất phức tạp, thể hiện sự thấu hiểu sâu sắc mà anh chỉ có thể gửi qua văn bản:

​[Những con sứa này, chúng không có xương sống, nhưng chúng đẹp nhất ở đây. Chúng không cần phải cứng rắn để được yêu thương. Cậu cũng vậy. Cậu không cần phải cứng rắn để tớ thích cậu. Kiyo-chan, cậu không phải là một cái xác biết đi. Cậu là người ấm áp nhất mà tớ từng gặp.]

​Kiyoe đọc tin nhắn, đôi mắt cô rưng rưng. Cô hít sâu. Lời khen này, đến từ Toge, có ý nghĩa hơn bất cứ lời khen nào khác.

​"Tớ không khóc đâu," cô nói, quay đi chỗ khác.

​"Shake," Toge đáp, ý là Tớ biết.
​Hai tiếng trôi qua nhanh chóng. Khi họ ra đến khu vực quà lưu niệm, Kiyoe cảm thấy lòng mình nhẹ nhõm và gắn kết hơn.

​Toge kéo cô đến quầy hàng. Cậu chỉ vào một chiếc móc khóa hình cá hồi. Kiyoe thích thú định lấy nó, nhưng Toge lắc đầu.

​Cậu chỉ vào một chiếc móc khóa khác, hình một con cá đuối nhỏ, có biểu cảm mỉm cười hiền lành.
​"Konbu," Toge nói, ý là Cái này.
​Kiyoe ngạc nhiên. "Tại sao không phải cá hồi?"

​Toge lấy điện thoại, gõ: [Cá đuối là một trong số ít loài cá biết cười. Nó giống cậu khi cậu cười với tớ.]
​Kiyoe cảm thấy má mình nóng lên. Đây là lần đầu tiên cô cảm thấy bối rối một cách vui vẻ.

​Cô mua chiếc móc khóa cá đuối đó.

​Khi họ đang đứng bên ngoài, Toge bất chợt nhìn vào điện thoại. Khuôn mặt anh trở nên nghiêm trọng.

​[Tin nhắn từ: Gojo-sensei: Toge, có một con nguyền hồn cấp 2 xuất hiện ở khu Shibuya. Quay về ngay.]

​Toge cất điện thoại, quay sang nhìn Kiyoe. Sự khác biệt giữa chàng trai ngây thơ vừa mua móc khóa cá đuối và Chú thuật sư sẵn sàng chiến đấu hiện lên rõ ràng.
​"Takana (Cải bẹ - Không ổn rồi)," Toge nói, rồi gõ nhanh: [Tớ phải đi. Xin lỗi, Kiyo-chan.]

​Kiyoe gật đầu, khuôn mặt trở lại trạng thái trầm tĩnh. Cô biết ngày này sẽ đến. Đây là Toge của đời thực.

​Cô tháo chiếc móc khóa cá đuối ra, đặt nó vào lòng bàn tay Toge.
​"Đi đi," cô nói, giọng cô kiên định hơn bao giờ hết. "Hãy trở lại an toàn. Tớ sẽ đợi cậu. Lần này, tớ sẽ không trách cứ ai nếu cậu đến muộn."

​Toge nhìn cô, ánh mắt anh chứa đựng sự biết ơn sâu sắc. Cậu không nói gì, chỉ cúi xuống, hôn nhẹ lên trán cô qua lớp tóc.

​"Shake! (Được rồi/Tớ sẽ trở lại!)"
​Toge quay lưng, chạy nhanh về phía xe taxi đang đợi. Kiyoe đứng đó, nắm chặt chiếc móc khóa cá hồi cô vừa mua, nhìn bóng dáng Chú thuật sư biến mất vào đám đông.

​Cô không còn cảm thấy hận thù hay sợ hãi. Trong lòng cô, chỉ còn lại sự lo lắng, nhưng đi kèm với đó là niềm tin tuyệt đối.

​Toge Inumaki không phải là thần chết. Cậu ấy là người bảo vệ.
​Cô đã chấp nhận sự thật đó. Và cô sẽ đợi.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen247.Pro