
Chương 10: Lời Thề Bằng Sự Im Lặng
Thời gian: Giữa tháng 4 năm 2019.
Địa điểm: Trường Cao đẳng Chú thuật Tokyo và Cơ sở y tế bí mật.
Buổi thẩm vấn diễn ra tại phòng họp chính, dưới ánh đèn huỳnh quang lạnh lẽo. Gojo Satoru, người thường ngày vô tư lự, lúc này lại tỏ ra nghiêm khắc.
"Thầy đã xem báo cáo. Toge," Gojo nói, nhìn thẳng vào cậu học trò đang ngồi cạnh Kiyoe. "Cậu đã liều mạng dùng Chú Ngôn Cấp Đặc biệt chỉ để kết liễu một con Nguyền hồn cấp Đặc biệt. Phản phệ suýt giết chết cậu. Lý do? Yếu tố cảm xúc."
Toge run rẩy, rút điện thoại ra. [Toge: Cô ấy không phải điểm yếu. Cô ấy là hồi sinh.]
Gojo thở dài. "Toge. Thầy sẽ không phủ nhận. Nhưng một Nguyền hồn Cấp Đặc biệt đã cố tình lập kết giới để nhắm vào bạn gái cậu. Điều đó biến cô ấy thành mục tiêu chiến lược. Cậu hiểu điều đó nguy hiểm thế nào không?"
Maki Zenin khoanh tay, khuôn mặt căng thẳng. "Sensei, em sẽ tăng cường bảo vệ Kiyoe-san. Bọn em sẽ luôn có mặt."
Panda gật đầu mạnh mẽ. "Đúng thế! Kiyoe-chan là một phần của chúng ta!"
"Không đủ," Gojo nói dứt khoát. "Cao chuyên đang thiếu người trầm trọng. Toge. Cậu bị hạn chế nhiệm vụ cấp cao trong 1 tháng để tập trung vào việc phục hồi thanh quản và kiểm soát chú lực. Và..."
Gojo nhìn Kiyoe, ánh mắt anh không một chút thương hại.
"Watanabe Kiyoe. Em là người thường. Em không có khả năng tự vệ. Ở lại đây là sự vô trách nhiệm đối với Toge và chính bản thân em. Em phải rời khỏi đây ngay lập tức và cắt đứt mọi liên hệ. Đây là lệnh từ cấp trên. Chúng tôi sẽ trả tiền cho chuyến đi của em. Nhưng em phải biến mất."
Kiyoe nghe những lời tàn nhẫn đó, cảm thấy trái tim mình thắt lại. Cô không thể trách Gojo. Anh đang nói sự thật trong thế giới của anh. Cô đã quá yếu đuối.
Cô nắm chặt tay Toge dưới bàn. Cô đứng dậy, cúi đầu. "Tôi hiểu. Tôi xin lỗi vì đã gây rắc rối. Tôi sẽ đi."
Toge giật mạnh tay, cố gắng gõ một tin nhắn phản đối, nhưng Kiyoe giữ lấy tay anh, lắc đầu. Cô mỉm cười qua loa. Đó là nụ cười chua chát nhất mà Toge từng thấy.
Kiyoe bước ra ngoài, cảm thấy thất bại nặng nề. Lời nguyền là điểm yếu một lần nữa đeo bám cô.
"Này," một giọng nói khàn khàn cất lên.
Shoko Ieiri, Chú thuật sư Y khoa, dựa vào bức tường lát gạch lạnh lẽo. Cô đang hút thuốc, làn khói làm mờ đi khuôn mặt mệt mỏi của cô.
"Gojo là một thằng khốn tàn nhẫn, nhưng anh ta đúng. Sự hiện diện của cậu gây nguy hiểm cho thằng nhóc đó," Shoko nói. "Nhưng cậu đã nhận ra Nguyền hồn Cấp Đặc biệt hôm đó, phải không? Cảm nhận rõ ràng chú lực của nó."
Kiyoe gật đầu. "Sau khi tiếp xúc với họ, mọi thứ trở nên rõ ràng hơn. Tôi có thể nhìn thấy chúng."
Shoko dụi tắt điếu thuốc. "Hừm. Khả năng tương thích. Được rồi. Tôi có một đề nghị."
Cô nhìn sâu vào mắt Kiyoe. "Tôi cần một trợ lý. Tôi phải chữa trị cho toàn bộ đám học sinh của Gojo và những Chú thuật sư khác. Tôi kiệt sức. Cậu có nền tảng Y tá và Sinh học. Cậu có sự khéo léo và quan trọng nhất, cậu có sự nhạy cảm với Chú lực nhưng lại không phải Chú thuật sư."
"Tôi... không hiểu," Kiyoe thì thầm.
"Tôi sẽ không dạy cậu chiến đấu. Tôi sẽ dạy cậu Y thuật Chú lực,"
Shoko nói. "Làm thế nào để phân biệt vết thương do Nguyền hồn, cách sơ cứu và làm sao để trở thành một cánh tay nối dài của tôi trong phòng mổ. Cậu sẽ là trợ tá bí mật của tôi. Vô danh. Vô hình."
Shoko nhún vai. "Đổi lại, cậu phải biến mất khỏi mọi ánh nhìn trong vòng ít nhất một tháng. Mọi người phải nghĩ cậu đã đi du lịch. Không ai, kể cả Maki hay Panda, được phép biết. Thậm chí cả Toge cũng chỉ được phép liên lạc qua tin nhắn, nếu cậu rảnh."
Kiyoe không còn do dự. Đây không phải là sự yếu đuối, đây là con đường để cô trở thành người bảo vệ Toge.
"Tôi đồng ý," Kiyoe nói, ánh mắt cô ánh lên sự quyết tâm. "Bắt đầu ngay bây giờ."
Trong chiếc taxi đang đưa cô đến Cơ sở Y tế bí mật của Shoko, Kiyoe gõ tin nhắn cuối cùng gửi Toge. Cô biết phải nói dối, nhưng vẫn đan xen một chút sự thật.
Kiyo-chan: Toge. Tớ đi rồi. Tớ cần phải làm điều này. Sự việc hôm nay khiến tớ sợ hãi. Tớ sợ tớ sẽ trở thành gánh nặng, sẽ làm cậu gặp nguy hiểm thêm nữa. Tớ cần tránh xa để suy nghĩ và trở nên mạnh mẽ hơn. Tớ đi du lịch một thời gian, đến một nơi xa. Cậu phải giữ sức khỏe thật tốt, biết không? Đừng dùng Chú Ngôn quá mức nữa. Tớ sẽ luôn trả lời tin nhắn của cậu, nếu tớ rảnh. Tớ sẽ trở về. Hứa đấy.
Toge, lúc đó đang ngồi trong phòng tập, nhận được tin nhắn. Anh đọc nó, rồi gõ lại, giọng điệu cô đơn và buồn bã đến tột cùng:
Toge: Okaka. (Tảo bẹ - Không/Không nên.)
Toge: Konbu. (Rong biển - Đừng đi.)
Toge: Shake. (Cá hồi - Chấp nhận. Anh đợi.)
Cuộc sống của Toge:
Toge tuân thủ lệnh cấm túc. Cuộc sống của anh trở nên khắc khổ và cô độc. Anh dành hầu hết thời gian để tập luyện kiểm soát chú lực và âm lượng. Sự vắng mặt của Kiyoe tạo ra một khoảng trống lớn.
Hàng ngày, Toge thức dậy, ăn món ăn đóng hộp (không có cơm nắm cá hồi), tập luyện đến kiệt sức. Anh đeo chiếc băng đô che miệng, nhưng sự im lặng của anh giờ đây không còn là sự bảo vệ, mà là sự cô đơn.
Anh nhắn tin cho Kiyoe hàng ngày. Không phải là tin nhắn dài, mà chỉ là những câu chuyện vặt vãnh về trường học:
[Toge: Panda lại gây chuyện. Takana. (Cải bẹ - Luyện tập/Cẩn thận.)]
[Toge: Hôm nay Gojo lại bắt tớ đi mua kem. Okaka. (Tảo bẹ - Chán ghét.)]
Anh giữ chặt chiếc điện thoại, chỉ cần một tin nhắn trả lời [Shake. Tớ vẫn ổn.] từ Kiyoe cũng đủ cho anh tiếp tục chiến đấu.
Cuộc sống bí mật của Kiyoe:
Kiyoe sống trong một tầng hầm kín đáo, được xây dựng như một cơ sở y tế phụ trợ. Nó tối tăm, lạnh lẽo, và tách biệt hoàn toàn khỏi thế giới.
Những gì Kiyoe học:
Kiyoe được Shoko dạy một cách không khoan nhượng:
Cấu tạo chú lực: Không phải là Chú thuật, mà là cách năng lượng tiêu cực chảy trong cơ thể, cách Nguyền hồn gây tổn thương. Cô học cách phân biệt các loại chú lực khác nhau chỉ qua cảm nhận.
Y học cổ truyền và Phản chuyển thuật thức (RCT): Shoko dạy cô các kiến thức y học cổ truyền Nhật Bản, và quan trọng nhất, lý thuyết về RCT. Mặc dù Kiyoe không thể tự sử dụng thuật thức, cô học được cách chuẩn bị môi trường, dụng cụ và cơ thể bệnh nhân để tối ưu hóa quá trình chữa lành của Shoko.
Thao tác lâm sàng: Với tài năng khéo léo vốn có, Kiyoe nhanh chóng thành thạo việc khâu vết thương, băng bó, và sơ cứu các tổn thương phức tạp (khớp, gãy xương) bằng tốc độ và độ chính xác đáng kinh ngạc.
Mối quan hệ với Shoko:
Kiyoe bắt đầu tôn kính người thầy bí mật của mình. Shoko Ieiri, người luôn có mùi khói thuốc và cà phê, là hiện thân của sự kiệt quệ và hy sinh. Cô ấy không bao giờ chiến đấu, nhưng cô ấy là người giữ sự sống cho mọi Chú thuật sư.
Kiyoe hiểu rằng, Shoko cũng cô đơn. Cô ấy luôn mang gánh nặng chữa trị.
"Cậu hỏi tại sao tôi hút thuốc à?"
Shoko nói trong một đêm làm việc căng thẳng. "Vì tôi đã cứu những người này hôm nay, nhưng tôi biết tôi sẽ phải chữa trị cho họ một lần nữa, hoặc họ sẽ chết. Đó là một vòng luẩn quẩn mệt mỏi."
Kiyoe quan tâm đến Shoko. Cô bắt đầu mang cho Shoko những hộp cơm nắm nhỏ (mặc dù không có cá hồi, vì Shoko ghét hải sản) và một tách trà nóng thay vì cà phê.
Shoko không nói lời cảm ơn, chỉ gật đầu. Sự chấp nhận thầm lặng đó đủ để Kiyoe cảm thấy mình có giá trị. Cô không còn là điểm yếu nữa. Cô đang trở thành lá chắn của cả một cộng đồng, một bí mật chỉ mình Shoko và (một ngày nào đó) Toge biết.
Cô đang chờ đợi. Ngày cô trở lại, cô sẽ không còn là người cần được bảo vệ.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen247.Pro