
Hồi 83: Tiền sinh như đốt tựa tẫn ý, bụi bặm tan hết không lưu tình
Giang Phụng Ân vội vàng đuổi tới chỗ rẽ sau điện, chỉ thấy phía xa có một người đàn ông mặc y phục thị vệ. Giang Phụng Ân nhớ ra hắn, là Giải Nguyên, công tử nhà họ Giải từng giao hảo với Lục Duyên Lễ.
Thấy cậu đến, người đàn ông không nhiều lời hàn huyên, lập tức nói: "Hoàng thượng phái người đuổi giết Duyên Lễ, ngài ấy bị trọng thương."
Tim Giang Phụng Ân thót lên tận cổ họng: "Cái gì..."
"Hiện tại ngài ấy trốn vào trong núi rừng, nhưng cũng không trốn được bao lâu. Hoàng thượng phái ta đến biên cương trấn thủ, ta lẽ ra phải đi từ sớm, hiện tại cũng không giúp được ngài ấy." Dứt lời, hắn nhét lệnh bài xuất cung vào tay Giang Phụng Ân: "Nếu trong lòng ngươi còn nhớ thương ngài ấy... Ta đã chuẩn bị ngựa ở ngoài cung, một canh giờ sau bọn họ sẽ đến đón ngươi." "Coi như là gặp mặt ngài ấy lần cuối."
Giang Phụng Ân nắm chặt lệnh bài, cổ họng khô khốc, ngực đập thình thịch.
Giải Nguyên thấy cậu không nói gì, cau mày đột nhiên hỏi lại: "Giang công tử, ngươi có biết vì sao Hoàng thượng lại đày ta ra biên cương không?"
Không đợi Giang Phụng Ân trả lời, hắn nói tiếp: "Bởi vì lúc trước Lục Duyên Lễ nhảy vực là do ta cứu."
Nếu không phải Giải Hồng Vệ bảo lãnh, e là mười cái đầu cũng không đủ chặt.
"Nhảy vực?" Giang Phụng Ân trợn to mắt.
"Lúc trước ngài ấy nhặt được một mạng trong quân, một mạch trở về kinh thành, lại nghe tin ngươi mang theo Thanh Giang nhảy vực bỏ mình... Vì thế ngài ấy cũng đi đến Sam Đầu Lĩnh, nhảy xuống ngay tại nơi ngươi đã nhảy."
"Ta tìm được ngài ấy trong mưa to, cả người đầy máu không ra hình người, ngã gãy chân, đầu óc cũng bị thương."
"Ngài ấy cái gì cũng quên hết, nhưng ta không ngờ ngài ấy vẫn có thể nhớ lại ngươi."
"Đi gặp ngài ấy đi."
Giải Nguyên đi rồi hồi lâu, Giang Phụng Ân tay chống vào tường đỏ, như vừa trải qua một trận kiếp nạn, cả người đẫm mồ hôi.
Lục Duyên Lễ thế mà lại vì cậu nhảy xuống vách núi. Vách núi cao như vậy, cậu chỉ nhìn một cái đã sợ đến mềm chân, càng đừng nói nhảy xuống. Nhưng Lục Duyên Lễ lại bất chấp tất cả mà nhảy xuống.
Trái tim đau đớn âm ỉ khiến cậu không đứng thẳng nổi. Giang Phụng Ân chỉ có thể dùng sức ôm ngực, thở dốc không ngừng.
Cậu lúc trước một lòng chỉ muốn thoát khỏi chốn thị phi này. Kết quả là bất luận Lục Duyên Lễ, Lục Đại Cảnh hay Lục Chung Dịch đều vì cậu mà trở nên bi thương đáng thương như vậy.
Cung nữ nhìn thấy vội đỡ cậu dậy: "Quân hậu, ngài làm sao vậy?!"
Giang Phụng Ân lắc đầu, ngay cả sức nói chuyện cũng không có.
"Thế tử tỉnh rồi, nằng nặc đòi gặp ngài."
Trong điện nháo loạn cả lên. Thái y ấn Lục Chung Dịch xuống giường bảo nó nghỉ ngơi. Nó vừa giãy giụa vừa hét: "Mẹ ta đâu?! Có phải mẹ đi rồi không? Ta muốn đi tìm mẹ!!"
Giang Phụng Ân vội đi đến bên cạnh nó: "Mẹ ở đây."
Người hầu hạ trong phòng âm thầm nhìn nhau. Thấy hai người như vậy, trong lòng tuy có nghi hoặc nhưng cũng không dám nói nhiều.
"Mẹ!" Lục Chung Dịch nắm chặt tay cậu: "Mẹ đi đâu vậy? Không phải nói sẽ luôn ở bên con sao?"
"Mẹ chỉ ra ngoài một lát thôi, sẽ không đi đâu. Con ngoan ngoãn nằm nghỉ ngơi đi."
Lục Chung Dịch nhìn khuôn mặt rõ ràng tái nhợt hơn trước của Giang Phụng Ân. Hồi lâu sau, nó đột nhiên lấy từ trong tay áo ra một vật đặt vào tay Giang Phụng Ân.
Giang Phụng Ân cúi đầu thấy là con lợn đen thui lúc trước. Vốn đã khó thở, hiện tại trong lòng càng thêm chua xót. "Cái này..."
"Khi đó mẹ không mang nó đi, là vì chưa tha thứ cho con." Lục Chung Dịch đè tay Giang Phụng Ân, muốn cậu nhận lấy con lợn nhỏ, "Mẹ bây giờ nhận lấy nó, coi như tha thứ cho con, đời này đều không rời xa con, được không?"
Trong lòng Giang Phụng Ân ngũ vị tạp trần, nắm tay thu lại con lợn nhỏ.
"Được."
Cậu trấn an Lục Chung Dịch, nhưng trong lòng vẫn còn nhớ thương đồng hồ nước ngoài phòng. E là đã qua mười lăm phút rồi.
"Mẹ đang nghĩ gì thế, sao lại thất thần?" Lục Chung Dịch mệt mỏi đến mức buồn ngủ, nhưng đôi mắt lại rất tỉnh táo, sáng ngời nhìn Giang Phụng Ân.
Khuôn mặt Lục Chung Dịch gần như giống Lục Duyên Lễ đến bảy phần. Càng nhìn, Giang Phụng Ân trong lòng càng thêm khó thở. Chung Dịch và Thanh Giang đều chưa biết phụ thân của chúng hiện giờ tính mạng đang ngàn cân treo sợi tóc. Nếu như, nếu như...
Đúng, chỉ cần cầu xin Lục Đại Cảnh tha cho Lục Duyên Lễ một con đường sống...
Giang Phụng Ân hơi hé miệng định nói gì đó với Lục Chung Dịch, đột nhiên cung nhân bên cạnh Lục Đại Cảnh xông vào—
"Quân hậu! Bệ hạ xảy ra chuyện rồi!"
Vốn là quốc yến, lại có kẻ nhân lúc hỗn loạn hạ độc vào trà của Lục Đại Cảnh. Quân vương bị hạ độc hãm hại ngay giữa đại điện, trong cung nháy mắt loạn thành một đoàn.
Khi Giang Phụng Ân chạy tới, Lục Đại Cảnh đang hơi nhắm mắt dựa vào đầu giường tĩnh dưỡng, khuôn mặt xám ngoét không chút huyết sắc, trên trán toàn là mồ hôi. Các thái y vây quanh hắn thì thầm bàn tán, mặt lộ vẻ ngưng trọng.
Giang Phụng Ân vịn vào lan can điêu khắc bên cạnh mới miễn cưỡng đứng vững: "Bệ hạ, thế nào rồi?"
Mọi người đều quay đầu lại nhìn cậu, nhường ra một lối đi.
Giang Phụng Ân đi tới. Lục Đại Cảnh nửa mở mắt liếc nhìn cậu, ngực phập phồng nhưng không nói nổi một câu.
"Bệ hạ trúng độc Bỏ Khô Dư Thảo..."
Giang Phụng Ân run rẩy nắm lấy tay Lục Đại Cảnh, phát hiện tay người đàn ông còn lạnh hơn cả ngày thường, không có chút hơi ấm nào.
"Độc này có thuốc giải không?"
"Thái Y Viện đang điều chế, chẳng qua..."
"Chẳng qua cái gì?"
"Độc này pha trộn nhiều loại độc thảo, nhất thời không thể điều chế ra ngay. Tuy độc tính không phát tác ngay lập tức như kịch độc, nhưng sẽ dần dần lan ra toàn thân, cực kỳ đau đớn, khiến bệ hạ phải nếm trải đủ mọi sự giày vò..."
Ngực Giang Phụng Ân run lên, cắn chặt răng càng nắm chặt tay Lục Đại Cảnh.
Lục Đại Cảnh nhìn cậu hơi hé miệng như muốn nói gì đó, lại đột nhiên nôn ra một vũng máu loãng lớn. Giang Phụng Ân kinh hồn bạt vía vội lau vết máu trên cằm hắn: "Làm sao bây giờ, còn cách nào khác không, sao bọn họ dám độc hại ngài..." Giang Phụng Ân rối loạn đến mức không thể suy nghĩ, nói năng lộn xộn.
Lục Đại Cảnh kéo mạnh cậu đến trước người.
"Lung Châu..."
Hắn trầm mặc hồi lâu. An công công vội mời mọi người trong phòng ra ngoài.
Trong phòng rất nhanh chỉ còn lại tiếng thở dốc nặng nề của Lục Đại Cảnh.
"Là Lục Duyên Lễ muốn giết ta." Hắn nói.
Giang Phụng Ân trợn to mắt: "Sao có thể, chàng, chàng giết ngài làm gì, chàng rõ ràng đã không thể nào ngồi lại lên ngôi vị hoàng đế nữa..." Cho dù Lục Đại Cảnh chết đi, ngôi vị hoàng đế của hắn cũng chỉ có thể thuộc về Thập tam Vương gia.
Lục Đại Cảnh lắc đầu: "Ta từng soạn di chiếu, truyền ngôi cho Chung Dịch..."
Khi đó Giang Phụng Ân trước khi nhảy vực để lại lời nhắn nhủ duy nhất, là cốt nhục của Giang Phụng Ân, cũng là vướng bận duy nhất của Giang Phụng Ân trên thế gian. Cho dù hắn có hận Lục Chung Dịch đến đâu, mỗi khi nhìn thấy nét mặt có vài phần giống Giang Phụng Ân, hận ý của hắn liền tan biến.
Đây là di nguyện Giang Phụng Ân để lại.
Toàn thân hắn đau đớn không thể chịu đựng nổi, lại nắm chặt tay Giang Phụng Ân, gian nan nói: "Lung Châu, ta có đối xử tốt với nó..."
Trong lòng Giang Phụng Ân đột nhiên chấn động mạnh, nước mắt rơi thẳng xuống. Lục Đại Cảnh lại ho hai tiếng: "Ta từng giết hắn một lần, hắn lần này cũng muốn giết ta... Lung Châu, hiện tại ngươi cảm thấy đã trả hết chưa..."
Giang Phụng Ân một câu cũng nói không nên lời, chỉ biết gật đầu lia lịa.
Lục Đại Cảnh thở hắt ra một hơi, hốc mắt đỏ hoe, nhìn sâu vào mắt Giang Phụng Ân, đau đớn, lặng lẽ nói: "Vậy em đừng oán ta nữa... Để ta, trở lại trong lòng em..."
Giang Phụng Ân rốt cuộc không nhịn được nữa, nước mắt tuôn trào khỏi hốc mắt. Cậu không kìm nén được mà nức nở thành tiếng. Những lời Lục Đại Cảnh giấu kín bấy lâu nay, giờ phút này thốt ra như lời khẩn cầu tâm niệm trước lúc lâm chung. Giang Phụng Ân vừa khóc vừa nắm chặt tay người đàn ông: "Em chưa bao giờ buông bỏ ngài, Cẩn Cẩn, mười mấy năm qua, trong lòng em vẫn luôn có ngài..."
Lục Đại Cảnh đau đến mức không mở nổi mắt, gắng gượng nhìn cậu: "Thật sao?"
"Thật, là thật..."
Môi Lục Đại Cảnh đã tím tái. Khóe môi hắn hơi nhếch lên, còn chưa kịp biểu lộ cảm xúc gì, lại đột nhiên nôn ra máu.
Giang Phụng Ân gấp đến độ không thở nổi. Lại nghe thấy bên ngoài có tiếng chuông vang lên. Giờ Dậu đã đến! Cậu phải đi gặp Lục Duyên Lễ!
Cậu đột ngột đứng dậy: "Em đi tìm y đòi thuốc giải, ngài đừng giết y được không?" "Ngài sẽ không chết, em cầu xin y đưa thuốc giải cho ngài..."
Ánh mắt Lục Đại Cảnh hơi trầm xuống: "Khụ khụ... Bọn họ đã ở trên đường rồi, không kịp nữa đâu..."
Tim Giang Phụng Ân treo lơ lửng. Lục Đại Cảnh lại nắm chặt lấy cậu không cho cậu rời đi: "Đừng đi gặp hắn..."
"Hôm nay là mùng sáu tháng Tám, tám năm trước chúng ta chính là thành hôn vào ngày hôm nay... Nếu em thật lòng có ta, hãy ở lại bên cạnh ta..."
Bộ dạng này của Lục Đại Cảnh khiến trái tim Giang Phụng Ân đau đớn như muốn nổ tung. Nhưng cuối cùng, cậu vẫn mở miệng: "Cẩn Cẩn, nhưng em cũng không bỏ được chàng ấy."
Cậu gỡ tay Lục Đại Cảnh ra, cúi người hôn mạnh lên đôi môi dính máu của hắn: "Em sẽ không để ngài chết đâu."
Trước mắt Lục Đại Cảnh tối sầm, ngay cả bóng dáng Giang Phụng Ân cũng không nhìn rõ nữa. Hắn muốn phất tay ra lệnh cho người ngăn cậu lại, nhưng không biết nghĩ tới điều gì, cuối cùng vẫn từ bỏ.
Ra khỏi đại điện, Giang Phụng Ân giật phăng chiếc kim quan trên đầu xuống, cởi bỏ bộ trường bào nặng nề, liều mạng chạy ra ngoài cung. Từ xa đã thấy xe ngựa trước cổng lớn, nhưng cậu lại trực tiếp nhảy lên ngựa, nói với phu xe:
"Đi theo ta!"
Một đường phi thẳng đến chợ. Mấy đứa trẻ kia vẫn đang chơi chọi dế. Giang Phụng Ân xuống ngựa đi đến trước mặt chúng: "Dẫn ta đi gặp Giang Xuyên."
Bọn chúng rẽ trái rẽ phải vài vòng, mới vào được một căn phòng chật hẹp. Giang Xuyên đang đánh cờ cùng người khác ở bên trong.
Giang Phụng Ân đi đến trước mặt ông ta, trực tiếp quỳ xuống: "Nhị thúc, cầu xin người giúp con một lần nữa."
Giang gia ở kinh thành như cá gặp nước. Ngoài thế lực của Giang lão gia tử trong triều, một nửa còn lại phải dựa vào thủ đoạn của Giang Xuyên ở bên ngoài. Lần trước Giang Phụng Ân có thể trốn thoát cũng là do Giang Xuyên ra tay.
Đầu Giang Xuyên vẫn chỉ để tâm vào ván cờ: "Lần trước giúp ngươi là nể mặt đại ca, trả hắn một ân tình." "Ta cũng không tốt bụng như vậy, mỗi lần đều giúp ngươi mạo hiểm không công."
Giang Phụng Ân cắn răng nói: "Nhị thúc chắc đã nghe nói về tửu lầu Bích Mẫu Đơn ở Tân Thành Vũ Dương. Mẫu Đơn Lâu hiện giờ đã nổi danh thiên hạ, ngàn vàng khó mua. Nếu Nhị thúc giúp con lần này, con sẽ chắp tay dâng tặng tửu lầu cho người."
Động tác của Giang Xuyên khựng lại, lúc này mới quay đầu nhìn cậu. Thấy trên người Giang Phụng Ân mặc gấm vóc ngọc ngà, bên trên thêu phượng hoàng như ý càng thêm bắt mắt, từng mũi kim đều là tơ vàng, tôn lên thần thái rạng rỡ của cậu, không phải hoàng thất không thể có.
Giang Xuyên hơi nheo mắt. Lúc trước mẫu thân hắn tìm tới cửa nói muốn giúp Giang Phụng Ân trốn khỏi Cửu vương phủ, hắn liền cảm thấy Giang Phụng Ân không phải người thường. Rời kinh ba năm lăn lộn đến mức hô mưa gọi gió thì cũng thôi, hiện giờ trở về lại còn làm phượng hoàng...
Trách không được từ nhỏ đã được nuôi như bảo bối, hiện tại toàn thân trên dưới, rũ nhẹ một cái cũng có thể rớt ra vàng.
"Muốn ta giúp ngươi cái gì?"
"Giúp con đi cứu một người."
Lời tác giả: Rất nhiều người không thể lý giải vì sao Giang Phụng Ân hiện tại do dự không quyết đoán. Kỳ thật rất rõ ràng, chính là không đủ yêu mà thôi.
Yêu, nhưng là không đủ yêu. Quá khứ đã tổn thương cậu ấy, không thể nào dễ dàng khiến cậu ấy còn yêu như quá khứ được.
Phải biết Giang Phụng Ân ở phần đầu hoàn toàn không có do dự. Lúc cậu ấy yêu nhất Lục Đại Cảnh thì cái gì cũng không cần, lúc yêu nhất Lục Duyên Lễ thì rất kiên quyết cắt đứt quá khứ toàn tâm toàn ý ở bên y.
Cậu ấy thay đổi từ sau khi ngất đi, lúc ấy mất đi tình chí là hoàn toàn không yêu, cho dù là như thế cậu ấy cũng có lòng trắc ẩn với Lục Duyên Lễ và Lục Đại Cảnh. Hiện tại cậu ấy dần dần tìm lại tình chí, nhưng cậu ấy do dự, bồi hồi không yên giữa hai người, bởi vì hai người đối với cậu ấy mà nói đều như nhau. Cậu ấy sẽ chọn cách ở bên cạnh hai người khác cùng an tâm thoải mái dễ chịu ở Vũ Dương, đối với cậu ấy trước kia thì không thể nào xuất hiện loại lựa chọn này. Người được chọn vừa xuất hiện không phải cho thấy, tình yêu với cậu ấy đã không phải là thứ nhất nữa rồi. Bất quá cũng may cuối cùng vẫn là tình yêu chiếm thượng phong.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen247.Pro