
💦 Chương 79
Truyện được đăng ở wattpad QuiinYue.
***
——————————
Chuyện cũ năm xưa
🏮🏮🏮
Toàn thân đau nhức, không còn chút sức lực nào, lồng ngực như bị đè nặng bởi một tảng đá lớn, hô hấp khó khăn.
Thư Uyển đã lâu không có cảm giác này.
Giữa khoảng tĩnh lặng vô tận, cậu cố gắng mở mắt, nhưng đập vào mắt chỉ là một mảng tối đen.
Hoàn cảnh rõ ràng không phải là phòng khách sạn trên du thuyền khiến Thư Uyển sững sờ một giây. Cậu vừa định mở lời, thì đôi mắt đã quen với bóng tối liền phác họa ra một hình bóng bị chôn vùi trong ký ức sâu thẳm.
Cảm giác lạnh thấu xương leo dọc sống lưng Thư Uyển, khi cậu còn chưa kịp phản ứng, cơ thể đã run rẩy trước.
Cơn đau chậm chạp khẳng định sự tồn tại của mình, Thư Uyển khẽ rên lên vì vết thương ở lưng bị cấn.
Cậu chống nửa người dậy, trong căn nhà gỗ nhỏ hẹp chỉ có một bên cửa gỗ cách xa chiếu rơm bị hư hỏng, xuyên qua nửa vầng trăng.
Dựa vào tia sáng ít ỏi ấy, Thư Uyển lập tức nhận ra ở góc tối có một vạt áo đang lặng lẽ ẩn trong bóng đêm.
Tiếng kêu sắp thốt ra lại bị nuốt ngược vào trong.
Trái tim thấp thỏm bất an hoàn toàn rơi xuống đáy.
"Kẽo kẹt, kẽo kẹt".
Tiếng bánh xe gỗ nghiến trên mặt đất, ngắt quãng, rất khó chịu.
Bóng đổ trên nền gạch tiến lại gần từng chút một. Thư Uyển đã hoàn toàn hiểu mình đang ở đâu.
Dù cắn mạnh đầu lưỡi đến đau rát, cậu vẫn không thể khiến mình tỉnh lại từ giấc mộng này. Chiếc xe lăn dừng trước mặt, ngay sau đó, một giọng nói mà cậu tưởng sẽ không bao giờ phải nghe lại vang lên trên đỉnh đầu: "Tỉnh rồi à?"
Các ngón tay run rẩy không ngừng, da đầu Thư Uyển đau điếng, cậu bị buộc phải ngẩng đầu lên, nhìn thấy khuôn mặt mà cậu cả đời không muốn thấy lại.
Lưu Ngạo Nhân không thèm cúi người, chỉ hạ mí mắt, nhìn cậu bằng ánh mắt khinh miệt, giọng trầm đục: "Ngày mai đến núi Xuân Hương, ngươi biết phải chuẩn bị gì rồi đó".
Tóc được buông ra, Thư Uyển ngã xuống chiếu rơm, nhất thời không thốt nên lời.
May mắn thay, đêm đã khuya, Lưu Ngạo Nhân không có ý định tiếp tục gây khó dễ cho cậu, mà chỉ lẳng lặng nhìn cậu một lúc, rồi xoay xe lăn quay người rời đi.
Rất lâu sau khi cửa nhà củi đóng lại, cánh tay chống đất của Thư Uyển mới cử động. Cậu dùng cánh tay đã cứng đờ vịn vào bức tường phía sau, muốn đứng dậy, nhưng phát hiện chân mình đã mềm nhũn.
Bộ não đã ngừng hoạt động một lúc lâu chậm chạp khởi động lại, Thư Uyển tạm thời từ bỏ việc đứng dậy, cậu vén tay áo dài lên, cởi áo ngoài, kiểm tra vết thương ngày càng đau trên người.
Sau khi xem xét sơ qua, cậu gần như có thể xác định, mình đã trở về Đại Lương.
Quay về đêm trước ngày rơi xuống con sông nhỏ sau núi Xuân Hương.
Hôm đó Lưu Ngạo Nhân đột nhiên phát điên, kéo cậu lại, đòi cắt tóc cậu.
Thân thể, da thịt, tóc tai đều do cha mẹ ban cho, sự sỉ nhục như vậy, tất nhiên là Thư Uyển không chịu.
Nhưng một thân một mình trong Lưu phủ, chịu hay không lại không phải do cậu quyết định.
Cuối cùng cậu vẫn bị ba tên gia nhân đè lại, tận mắt nhìn tóc mình bị cắt từng lọn, rồi bị quăng vào nhà củi với đầy rẫy vết thương.
Theo lẽ thường, không quá ba ngày thì đừng mong được ra ngoài. Nhưng đúng lúc ấy, Lưu Ngạo Nhân có khách tới, mời hắn cùng lên núi Xuân Hương ngắm cảnh, làm thơ.
Lưu Ngạo Nhân đã đồng ý.
Nói là thưởng cảnh, bàn thơ, nhưng những kẻ đến đó đều nhằm vào Thư Uyển.
Kể từ khi Lưu Ngạo Nhân bị gãy chân, tính tình thay đổi hẳn, động một chút là đánh đập mắng mỏ những người xung quanh. Hình tượng công tử phong nhã ngày xưa không giữ nổi, những bạn cũ đã từng chứng kiến bản chất của hắn dần dần rời xa. Bên cạnh hắn ta chỉ còn lại những bè lũ xấu, ngày ngày rủ Lưu Ngạo Nhân đi ăn nhậu, hoặc đến những nơi vắng người khác để tìm kiếm lạc thú.
Ai cũng nói ca nhi nhỏ nhà họ Thư có dung mạo xinh đẹp, ngày đại hôn che khăn trùm đầu không ai thấy được. Những "bạn bè" đó của Lưu Ngạo Nhân liền xúi giục hắn ta đưa Thư Uyển ra ngoài cho họ ngắm nhìn.
Có lần thứ nhất sẽ có lần thứ hai. Từ chỗ ban đầu nghĩ Lưu Ngạo Nhân đột nhiên tốt bụng dẫn cậu ra ngoài hít thở không khí, đến sau này phát hiện cử chỉ của những người "bạn" kia ngày càng quá đáng khiến cậu khó chịu, cuối cùng ngay cả một kẻ ngốc như Thư Uyển cũng trở nên cảnh giác.
Chỉ là Lưu Ngạo Nhân, thân là trượng phu của cậu đều nhìn thấy hết những điều này nhưng chưa bao giờ ngăn cản, thậm chí còn hết lần này đến lần khác dẫn cậu ra ngoài, nhìn Thư Uyển run sợ như một con cừu lạc vào miệng hổ, không thể không cầu xin Lưu Ngạo Nhân ban cho một chút sự che chở.
Chút che chở này ngay cả Thư Uyển cũng không dám chắc ngày nào sẽ bị rút lại.
Theo tính cách thất thường của Lưu Ngạo Nhân, không phải hôm nay thì cũng là ngày mai, nhưng sẽ có một ngày, hắn sẽ dung túng cho những "bạn bè" của hắn làm những chuyện quá đáng hơn.
... Giống như ngày trong ký ức, tức là ngày mai, trên núi Xuân Hương, Lưu Ngạo Nhân sẽ ngồi một bên cười, nhìn Thư Uyển bị những tên đó vây quanh, ánh mắt tuyệt vọng, không còn đường lui.
Hai chân đã hồi phục sức lực, Thư Uyển chống vào tường đứng dậy. Cậu cắn chặt môi dưới, trong đầu không ngừng nhớ lại khuôn mặt lo lắng của Úc Hằng Chương mà mình đã nhìn thấy lúc cuối cùng kia, cùng với tiếng "Cha" xé toang bầu trời mà cậu loáng thoáng nghe được trước khi rơi xuống nước.
Nhiệt độ lạnh lẽo của bức tường thấm vào lòng bàn tay, Thư Uyển không thể suy nghĩ điều gì là thật điều gì là giả, cậu không được phép có chút nghi ngờ nào.
Cậu nhất định phải tìm cách rời khỏi đây, cậu muốn quay về, quay về nơi cậu thuộc về.
Nơi đó vẫn còn người đang chờ cậu.
...
Những thứ Lưu Ngạo Nhân muốn Thư Uyển chuẩn bị cũng không phải là đồ đặc biệt gì, chỉ là đồ ăn thức uống mang lên núi. Dung mạo xinh đẹp, sự ngoan ngoãn, tài nấu nướng giỏi, cùng với khả năng chơi đàn cầm có thể chấp nhận được... tất cả những điều này đều có thể giúp Lưu Ngạo Nhân lấy lại chút ưu thế trước mặt bạn bè.
Thư Uyển đã bận rộn trong bếp từ lúc gà còn chưa gáy, lâu không dùng bếp và dụng cụ nấu ăn kiểu cũ, cậu mất chút thời gian mới lấy lại được cảm giác. Khi mọi thứ đã được chuẩn bị xong theo tiêu chuẩn ban đầu thì đã hơi muộn.
Cậu vội vàng thay một bộ trường sam màu xanh biếc, dùng dải lụa buộc gọn mái tóc nửa dài nửa ngắn lại, khi chạy đến trước xe ngựa thì Lưu Ngạo Nhân đã ở trên xe rồi.
Khẽ thở ra một hơi, Thư Uyển thu lại vẻ mặt, cúi đầu ngoan ngoãn bước lên xe ngựa.
Sau một đêm bình tĩnh, đối mặt với Lưu Ngạo Nhân cậu đã trấn tĩnh hơn rất nhiều, ít nhất là không còn run rẩy nữa.
Trong khoang xe ngựa trang trí xa hoa, nhưng không khí rất nặng nề, Lưu Ngạo Nhân âm trầm nhìn cậu chằm chằm. Nếu không phải hôm nay phải gặp bạn bè, Lưu Ngạo Nhân nhất định sẽ lấy việc đến muộn làm cớ để động tay động chân với Thư Uyển.
Tuy danh tiếng đã bắt đầu thối nát, nhưng Lưu Ngạo Nhân vẫn cố gắng giữ vẻ ngoài nho nhã khi ra ngoài, giống như một chiếc mặt nạ đeo quá lâu không muốn gỡ xuống, Lưu Ngạo Nhân chưa bao giờ muốn thừa nhận hắn đã khác xưa.
Biết hiện tại Lưu Ngạo Nhân sẽ không làm gì mình, Thư Uyển dần dần không còn cảm thấy sợ hãi nữa.
Chẳng mấy chốc, xe ngựa rời khỏi thành, đi vào con đường núi Xuân Hương.
Thư Uyển yên lặng dâng trà rót nước, lật sách, và xoa bóp chân cho Lưu Ngạo Nhân.
Nói thật, sau khi từng đứng thẳng đường hoàng, giờ phải quỳ xuống hầu hạ, lại khiến Thư Uyển chỉ thấy buồn nôn tận xương tủy.
Cậu tự thôi miên rằng mình đang diễn xuất trên phim trường, vừa cẩn thận hầu hạ, vừa dùng khóe mắt quan sát cảnh vật ngoài cửa xe, so màu trời, hướng núi, đối chiếu ký ức.
Mọi thứ đều giống hệt năm đó.
Sau khi xe ngựa dừng lại, đi bộ thêm một đoạn đường, đến trước một cái đình đá nhỏ.
Bạn bè của Lưu Ngạo Nhân đã có mặt ở đó.
Gia nhân của hắn khiêng xe lăn lên bậc thềm, đặt thức ăn, rồi rời đi ngay.
Gia nhân của nhóm bạn kia cũng theo ra ngoài.
Kiếp trước, chính từ khoảnh khắc này Thư Uyển bắt đầu nhận ra điều bất thường, nhưng đã quá muộn.
Cậu cúi đầu hành lễ, rồi mở hộp thức ăn, lần lượt bày điểm tâm còn ấm và hai bình rượu nóng ra bàn.
Cậu đặt nước đã đun sôi trên bếp lò đã dựng sẵn, sau khi tráng những chiếc chén lưu ly được chọn đặc biệt, rồi lần lượt đặt trước mặt họ, cậu rót rượu hoa quả tự ủ.
Khi đặt ly xuống, tay cậu bị một người giữ chặt: "Sao có thể làm phiền tẩu tẩu tự mình rót rượu được."
Thư Uyển dùng sức nhưng không rút tay ra được, cậu cắn cắn môi dưới, rụt rè nói: "Vương công tử quá lời rồi..."
Bàn tay người đó men theo cổ tay Thư Uyển vuốt lên, Thư Uyển lập tức lộ vẻ hoảng sợ, đỏ mắt nhìn về phía Lưu Ngạo Nhân. Người đàn ông lại mỉm cười, không hề có ý định ngăn cản.
Những người xung quanh cũng cười khúc khích theo, ánh mắt Thư Uyển hơi ngưng lại, nhắm mắt giả vờ sợ hãi, dùng sức giật mạnh cánh tay, khiến tay của Vương công tử bị vặn theo hướng khác.
Một tiếng kêu đau, Vương công tử ôm lấy cổ tay bị trẹo, định lớn tiếng chất vấn, nhưng Thư Uyển đã nhanh chóng chạy trốn ra sau lưng Lưu Ngạo Nhân như một con thỏ bị kinh hoảng, vẻ mặt đáng thương như sợ hãi tột độ.
Tiếng cười trong đình càng lớn. Họ chế nhạo Vương công tử ngay cả một "tiểu ca nhi nhát gan" cũng không nắm được, lại đổi thành ánh mắt đầy ý đồ nhìn về phía Thư Uyển. Chỉ có vẻ mặt Lưu Ngạo Nhân hơi lạnh đi, liếc nhìn người phía sau một cái đầy cảnh cáo, đoán chừng là thấy cậu không nghe lời.
Nhưng hôm nay vở kịch hay mới chỉ bắt đầu, Lưu Ngạo Nhân cũng không vội.
Hắn nâng chén rượu lên, cụng ly với mọi người.
Nhóm người này giả vờ đứng đắn nói chuyện thi ca, đợi Thư Uyển rót rượu cho họ, lại nhanh chóng lái chủ đề sang Thư Uyển, người vừa mới bàn luận về cảnh xuân lúc này lại nói về một cảnh xuân khác, dù sao cũng chỉ là những lời thô tục, họ chỉ muốn nhìn thấy Thư Uyển xấu hổ giận dữ, lại không thể không chiều theo ý họ.
Thư Uyển lặng lẽ né tránh từng bàn tay lén lút chạm vào mình, rượu trong bình cạn dần.
Chưa đầy nửa canh giờ, rượu trong hai bầu đều đã rót hết, Thư Uyển đi đến bên cạnh Lưu Ngạo Nhân, nhẹ nhàng đặt bầu rượu chỉ còn lại một chút cặn dưới đáy xuống.
Kiếp trước vào thời điểm này, có lẽ cậu đã hoảng loạn chạy trốn khắp nơi, khi bị người khác chặn lại, cậu đã thực sự ôm quyết tâm chết, vừa cào vừa cắn, đến nỗi trong khoang miệng cũng đã nếm thấy vị máu tươi, mới liều mạng mở được một đường chạy trốn ra sau núi.
Còn lần này, những bàn tay muốn tóm lấy cậu đều mềm nhũn, vô lực buông thõng xuống. Người vừa nói chuyện giây trước, giây sau đã trợn trắng mắt, ngất đi.
Chiếc chén lưu ly nhìn có vẻ nông nhưng thực ra rất sâu trong tay rơi xuống đất, vỡ tan tành với một tiếng giòn tan.
Lưu Ngạo Nhân bỗng choàng tỉnh khỏi trạng thái lơ mơ, hắn kinh ngạc nhìn những người đang ngã nghiêng trước mặt, nhanh chóng phản ứng lại: "Thư Uyển! Ngươi thật to gan!"
Lưu Ngạo Nhân toàn tâm muốn xem kịch hay, nên uống rượu ít, bánh ngọt cũng không ăn mấy miếng, Thư Uyển đã dự đoán hắn có thể sẽ không dễ bị hạ gục như vậy.
Cậu tháo dây buộc tóc dài rườm rà xuống, thay bằng một sợi dây ngắn buộc gọn. Thư Uyển đi đến trước mặt Lưu Ngạo Nhân, hạ mắt nhìn người đàn ông gần như tê liệt trên xe lăn.
Khuôn mặt tái nhợt, thân hình gầy gò, đôi chân dưới vạt áo càng khô héo như người già sắp chết. Thứ mà cậu từng tưởng sẽ đè nặng đời mình cả kiếp. Giờ nhìn lại, chỉ là bộ dáng thảm hại của một kẻ tàn phế bệnh hoạn.
"Ngươi bỏ thứ gì vào rượu..." Lưu Ngạo Nhân cố gắng chống người dậy, ngẩng đầu nhìn Thư Uyển xa lạ vô cùng trước mắt, chất vấn: "Sao... ngươi dám!?"
"Sao ta dám..." Từ chỗ ngước nhìn biến thành nhìn xuống, Thư Uyển đứng thẳng. Thấy Lưu Ngạo Nhân sờ cây gậy bên xe lăn, cậu nhanh chân lấy đi cây gậy gỗ đã vô số lần vung vào đầu gối mình, ném xuống bậc đá.
"Thỏ bị dồn vào đường cùng cũng cắn người, chút thuốc mê này của ta, còn kém xa món quà lớn ngươi chuẩn bị cho ta nữa." Thư Uyển thản nhiên nói.
"Sao ngươi...?" Lưu Ngạo Nhân nhíu chặt mày, giọng lạc đi.
"Sao ta biết được ư?" Thư Uyển bình tĩnh nhìn Lưu Ngạo Nhân vẫn đang cố chống đỡ, "Vì ta đã phải trả giá một lần cho sự nhát gan của mình rồi."
Số thuốc mê có thể khiến người ta ngủ ba ngày ba đêm này Thư Uyển đã chuẩn bị sẵn từ lâu, nhưng kiếp trước chính vì sự do dự, chần chừ của cậu, cuối cùng không dám ra tay, khiến cậu hoàn toàn mất đi cơ hội chạy trốn.
Cởi áo khoác vướng víu, xắn tay áo lên, dưới ánh mắt không thể tin được của Lưu Ngạo Nhân, Thư Uyển nhún nhảy tại chỗ hai cái, rồi mỉm cười với hắn.
Lưu Ngạo Nhân cuối cùng không còn giữ thể diện nữa, định mở miệng gọi gia nhân, nhưng Thư Uyển đã xoay người, tung chân đá thẳng.
Một cú đá mạnh như bão, khiến Lưu Ngạo Nhân chỉ kịp phát ra một âm thanh nhỏ rồi ngất đi.
Hóa ra ngọn núi lớn mà cậu từng nghĩ là không thể vượt qua, cũng chỉ có thế.
Thư Uyển đưa tay thăm dò dưới mũi Lưu Ngạo Nhân, vẫn còn thở. Có một khoảnh khắc Thư Uyển đã nghĩ đến việc trả lại tất cả những gì đã phải chịu đựng trong quá khứ, nhưng nhìn người đàn ông hôn mê trên xe lăn, Thư Uyển đột nhiên nhận ra khuôn mặt Lưu Ngạo Nhân đã dần dần trở nên mơ hồ trong tâm trí cậu.
Cậu nhìn khuôn mặt hắn, như thể đang nhìn một người lạ.
Dành thêm một chút hận... cũng chỉ là lãng phí.
Thư Uyển mở miệng hắn, đổ nốt phần rượu còn sót lại vào. Nghĩ ngợi một lúc, cậu xé quần áo hắn, đẩy cả người hắn sang cạnh đám "bạn tốt".
Lượng thuốc mê đủ mạnh, sau vài giờ nữa, mấy gia nhân bên ngoài không đợi được mà đi vào, họ sẽ thấy chủ nhân luôn giữ thể diện của mình có phong thái tuyệt vời đến mức nào.
Đi theo một con đường mòn đầy cỏ dại rời đi, mây đen cuồn cuộn trên bầu trời, ẩn hiện những tiếng sấm rền.
Những bước chân nặng nề từng bước tiến tới tuyệt vọng của kiếp trước, giờ biến thành sự tìm kiếm gấp gáp.
Gạt những cành cây che chắn, một cơn gió thổi qua, Thư Uyển đứng trước vách núi, dưới chân là dòng sông chảy xiết.
Cậu thở hổn hển, cúi đầu nhìn xuống núi, cùng một thời gian, cùng một địa điểm, nhưng với một tâm trạng hoàn toàn khác.
Thư Uyển không chắc cú nhảy này có thể đưa cậu trở lại nơi cậu muốn không, nhưng cậu nhất định sẽ nhảy.
Không phải để tìm cái chết, mà là để tìm sự sống.
Cậu sẽ sống tốt, thản nhiên chấp nhận mọi trải nghiệm trong quá khứ, không còn sợ hãi, không còn né tránh.
Bước lên một bước, cùng với cảm giác mất trọng lực mạnh mẽ, Thư Uyển chợt nhớ đến cha mình đã từng nói: "Uyển nhi nhất định sẽ hạnh phúc, đúng không?"
Sau khi mất cha, cậu không còn cảm nhận được hạnh phúc là gì nữa.
Nhưng bây giờ cậu có thể trả lời chắc chắn: Cha, Uyển nhi rất hạnh phúc.
Rất rất hạnh phúc.
...
"Thư Uyển?..."
"Huhu... cha ơi..."
Thư Uyển đột ngột tỉnh giấc từ cảm giác rơi tự do, trong một không gian sáng sủa, cậu nhìn thấy Úc Hằng Chương, và cả Thư Hựu Hựu đang rưng rưng nước mắt.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen247.Pro