
🕸️ Chương 65 🕸️: Đốt lửa
Editor: Qin
"Ồ..."
Tống Kha không hỏi thêm nữa, như thể việc truy hỏi sẽ khiến cậu trông quá để tâm đến chuyện này.
Cậu im lặng một lúc lâu, đến khi mở miệng trở lại, giọng điệu đã lạnh đi: "Tôi tăng tốc đây, bám chặt lấy yên ngựa."
Nói xong, cậu rút roi ngựa ra, không báo trước mà quất một phát.
Một tiếng "bốp" vang lên trên mông ngựa, con ngựa hí lên, hai chân trước nhấc bổng, lập tức lao vút đi.
Dư Thanh Hoài không kịp đề phòng, thân thể lảo đảo, không kìm được mà thốt lên một tiếng kinh hãi.
Nhưng Tống Kha chẳng thèm để ý, lời nói càng ngắn gọn hơn: "Kẹp chặt chân, dồn trọng tâm xuống dưới."
Ngoài câu này ra thì cậu không đưa ra thêm chỉ dẫn nào, mang theo một sự lạnh lùng như thể chẳng màng đến sống chết của Dư Thanh Hoài.
Cậu không thích việc Dư Thanh Hoài giấu giếm mình điều gì, dù cậu biết Lý Tư Tề không phải loại người lăng nhăng, nhưng cậu vẫn thấy khó chịu.
Chỉ cần nghĩ đến việc hai người họ ở gần nhau quá, là cậu đã thấy bực bội.
Cậu nhớ lại cảnh Lý Tư Tề cúi đầu sát lại gần cô, còn Dư Thanh Hoài chẳng hề né tránh, ngọn lửa trong lòng cậu không sao kìm nén được.
Lại một roi quất xuống, không chút do dự như thể trút hết mọi bất mãn lên con ngựa.
"Đừng thấy Lý Tư Tề trông cà lơ phất phơ mà dễ nói chuyện, nhà cậu ta quản rất nghiêm, sẽ không ra ngoài lăng nhăng đâu."
Cậu nhịn rồi lại nhịn, cuối cùng vẫn không kìm được, buột miệng nói ra câu này.
Nói xong, mặt cậu trầm xuống, không nói thêm gì nữa.
Từng roi từng roi quất xuống khiến con ngựa luôn giữ tốc độ phi nhanh. Dư Thanh Hoài cố hết sức giữ vững cơ thể, nhưng chỉ có thể lắc lư theo nhịp, trông vô cùng chật vật.
Cậu nhìn Dư Thanh Hoài bám chặt lấy tay cầm yên ngựa, nắm đến mức các khớp ngón tay trắng bệch, cảm nhận được hơi thở gấp gáp của cô vì căng thẳng và xóc nảy, ngọn lửa trong lòng Tống Kha mới dịu đi đôi chút.
Con ngựa chạy cực nhanh, bốn vó tung bay, Dư Thanh Hoài gần như bị hất lên không trung, còn Tống Kha chẳng cho cô chút thời gian thích nghi, chỉ một mực quất roi.
Đến khúc cua tiếp theo, Dư Thanh Hoài tin chắc Tống Kha sẽ không để mình bị ngựa hất văng thật, nên thả lỏng một chút sức, cơ thể bật lên, tay rời khỏi tay cầm yên ngựa. Ngay giây tiếp theo, Tống Kha đã ấn cô xuống, giữ chắc trên yên.
"Dùng cơ bụng để giữ thăng bằng, không thể chỉ dựa vào eo." Cậu khẽ nói, giọng điệu nghiêm túc, từng chữ rõ ràng.
Lúc này Tống Kha hình như mới nhận ra, Dư Thanh Hoài thực sự có nguy cơ bị ngựa hất văng, nên cậu khẽ vòng tay qua eo cô, kéo cô sát vào mình, ôm chặt hơn một chút, tránh để cô ngã thật.
Cô bị kẹp trong vòng tay của Tống Kha, lúc này mới có cơ hội điều chỉnh tư thế ngồi của mình.
Trong từng nhịp lên xuống, cô dần dần dịch người ra sau, trọng tâm không còn đặt ở tay cầm yên ngựa nữa, mà lệch ra, dựa hẳn vào người Tống Kha, chính xác hơn, là dán sát vào phần bụng dưới của cậu.
Mỗi lần dồn lực đều rơi đúng vào người Tống Kha.
Trên lưng ngựa, không gian chỉ có chút xíu, hai người gần nhau đến mức không thể gần hơn. Mông Dư Thanh Hoài không ngừng cọ sát vào Tống Kha, tay cậu vẫn đặt trên eo cô, hơi nóng từ lòng bàn tay xuyên qua lớp vải, từ từ lan tỏa.
Ban đầu Tống Kha chỉ muốn giữ cô cho an toàn, nhưng giờ đây, cậu lại cảm thấy như tự đẩy mình vào thế kẹt.
Cuối cùng, cậu khẽ nhắc nhở: "Dư Thanh Hoài, đừng dựa ra sau nữa."
Cậu vốn đã có chút mất tập trung, Dư Thanh Hoài lại còn va vào người cậu, có lẽ cô không biết mình đang liên tục "châm lửa".
Cậu khẽ động tay như muốn rút bàn tay đang đặt trên eo cô về.
Dư Thanh Hoài nhận ra động tác này, không lên tiếng, cũng không quay đầu lại, chỉ nhân lúc ngựa vượt qua một gò đất nhỏ, mượn lực quán tính khi hạ xuống, thuận thế kẹp chặt bụng ngựa, siết chặt mông, trọng tâm lại dồn ra sau.
Mông cô kẹp chặt đúng vào chỗ nhô lên của Tống Kha.
Dư Thanh Hoài nghe thấy Tống Kha khẽ rên một tiếng.
Nhưng cô vờ như không biết gì, mọi hành động đều rất tự nhiên, thể hiện hoàn hảo sự vụng về và "thiếu ý tứ" của một người mới học, như thể chỉ một lòng một dạ tập trung vào việc cưỡi ngựa, chỉ để bản thân không bị hất văng xuống.
Bộ đồ cưỡi ngựa bó sát, co giãn, không chút che chắn. Bộ đồ của Tống Kha cũng cùng kiểu, không có bất kỳ thiết kế dư thừa nào cản trở, chỉ cách một lớp vải mỏng, mọi cảm giác đều trở nên chân thực.
Hơi thở của Tống Kha lập tức khựng lại.
Còn Dư Thanh Hoài? Cơ thể cô tự nhiên đung đưa theo nhịp chạy của ngựa, nhưng điểm tựa lại hoàn toàn đặt lên người Tống Kha, đúng ngay chỗ nhạy cảm của cậu.
Không ngoài dự đoán, chẳng bao lâu sau, cô cảm nhận được thứ gì đó cưng cứng cọ vào mông mình, càng lúc càng rõ rệt đến mức không thể phớt lờ.
Cùng lúc đó, tốc độ ngựa rõ ràng chậm lại, lời hướng dẫn của cậu vẫn đều đều, nhưng cơ thể dán sát sau lưng cô lại nóng rực.
Ngựa không còn xóc nảy dữ dội nữa, Dư Thanh Hoài cuối cùng cũng có cơ hội ngoảnh lại nhìn Tống Kha.
Mặt Tống Kha đỏ bừng.
Ánh mắt cậu cũng không được tự nhiên, nhận ra ánh nhìn của Dư Thanh Hoài, cậu trầm giọng: "Đừng nhìn tôi, nhìn phía trước kìa."
Tống Kha cũng tự thấy phục mình, sao chỉ cưỡi ngựa thôi mà cũng có phản ứng được?
Cậu rất khinh thường hành vi "phát tình" mọi lúc mọi nơi của mình, nhưng càng cố kìm nén ngọn lửa trong lòng, càng cố phớt lờ sự kích thích ở hạ thân, cậu càng cảm thấy bản thân mất kiểm soát, mọi sự chú ý đều đổ dồn xuống nửa thân dưới.
Cuối cùng cậu cũng hiểu thế nào là "tinh trùng lên não".
Ở ngoài trời, khi cưỡi ngựa, ở nơi bất cứ lúc nào cũng có thể có người xuất hiện, trong đầu cậu chỉ toàn nghĩ đến chuyện làm tình.
Lúc này Tống Kha đã không nỡ rời ra, cậu nghĩ dù sao Dư Thanh Hoài cũng không biết, cứ thế này cọ sát cô ấy, cô ấy cũng sẽ không nghĩ mình cố ý.
Tống Kha vô thức vẫn muốn giữ hình tượng của mình, không muốn trông quá hạ lưu, chỉ dạy cưỡi ngựa thôi mà cũng nghĩ đến chuyện đó.
Thế là cả hai, mỗi người một tâm tư, tiếp tục tiến về phía trước.
Bước ngựa đều đặn xóc nảy, tạo nên những va chạm liên tục mà kín đáo.
Tống Kha dán sát vào đường eo cô, một tay giữ tư thế ngồi của cô.
Miệng vẫn hướng dẫn: "Ngồi thẳng vào, cột sống đừng lắc, giữ trục giữa ổn định."
Giọng cậu vang lên sau tai cô, không còn là ngữ điệu lạnh lùng kiềm chế như trước, mà trầm khàn như lời thì thầm âu yếm.
Cậu vẫn tiếp tục dạy, nhưng nửa thân dưới đã theo nhịp ngựa dán sát vào vòng eo mềm mại của cô, mượn lực xóc nảy của ngựa, từng chút từng chút đẩy về phía trước.
Tư thế dán sát đã gần đến mức không thể gần hơn.
Động tác của cậu chậm rãi, nhưng không còn che giấu phản ứng của cơ thể. Cả người dán chặt vào lưng cô, mượn nhịp lên xuống của ngựa, gần như không kìm được mà cọ sát vào vùng eo quần cô, chậm rãi đẩy tới.
Dương vật cậu cứng đến mức muốn nổ tung, căng tức trong chiếc quần cưỡi ngựa, nhưng vẫn không kìm được mà đẩy tới, gần như thành hành vi tự ngược.
Sau đó, Tống Kha không nói gì thêm nữa. Trên lưng ngựa lặng ngắt, chỉ còn tiếng "sột soạt" của vó ngựa giẫm lên lá khô.
Cậu mượn nhịp ngựa từng chút cọ sát, nhưng như thế chỉ là gãi ngứa qua giày, khiến cậu càng lúc càng khó chịu và bứt rứt.
Cậu đã từng đi vào, cậu biết bên trong là cảm giác thế nào.
Tống Kha cúi đầu, cơ thể căng cứng, cọ sát hồi lâu, tóc mai đã ướt đẫm, cậu bắt đầu hối hận vì quyết định của mình.
Ban đầu chỉ nghĩ cọ một chút là được, không ngờ càng cọ thì dục vọng càng không kìm được. Có lẽ trước đây chưa khai phá thì còn nhịn được, giờ đây đầu óc cậu chỉ muốn xé toạc quần áo của Dư Thanh Hoài, rồi hung hăng tiến vào cô.
Con đường cỏ phía trước dần thu hẹp, sau khi rẽ qua một hàng rào thấp, là một lối mòn dẫn ra ngoài.
Con đường đó ít người qua lại, hai bên là những cây thông đuôi ngựa cao quá đầu người, ánh nắng xuyên qua loang lổ, mặt đất là lớp cỏ mềm mại.
Tống Kha không nói gì, chỉ kéo dây cương dẫn ngựa rẽ hướng, đi vào con đường đó.
Cậu nhìn quanh, không một bóng người, yên tĩnh đến mức chỉ có vài tiếng chim lẻ loi.
Cậu tựa cằm dán vào gáy Dư Thanh Hoài, khẽ nói: "Dư Thanh Hoài, tôi khó chịu, cô giúp tôi được không?"
Cậu nghiêng đầu quan sát biểu cảm của cô, chỉ thấy được nửa bên mặt, không rõ thần sắc, nhưng vành tai đỏ rực, rõ ràng là đang ngại ngùng.
Nhìn thấy Dư Thanh Hoài như vậy, Tống Kha chỉ cảm thấy ngọn lửa dưới bụng bùng lên, lan khắp cơ thể. Cậu hôn nhẹ lên má cô, sau đó nhanh nhẹn cởi áo khoác cưỡi ngựa phủ lên lưng cô, chỉ còn lại chiếc áo sơ mi trắng tinh trên người.
Giữa tháng Hai trong rừng, chỉ mặc áo sơ mi nhưng cậu chẳng thấy lạnh chút nào, ngược lại còn cảm thấy mình như bị thiêu đốt, cả người nóng rực.
Cậu luống cuống cởi quần cưỡi ngựa, để lộ dương vật đang cương cứng, đầu khấc còn rỉ dịch, vội vàng như một gã trai trẻ.
Rồi cậu cẩn thận đẩy Dư Thanh Hoài hơi nghiêng về trước, kéo quần xuống vừa đủ để lộ phần cần lộ.
Cậu dùng quy đầu cọ sát bên ngoài âm hộ cô, nơi đó ướt át, trơn nhẵn đến mức khiến cổ họng cậu thắt lại.
Miệng vẫn nói: "Chỉ một chút thôi, tôi sẽ xong nhanh mà."
Lời còn chưa dứt, dương vật đã đâm vào.
Thẳng đến tận cùng.
Dư Thanh Hoài giật mình run lên. Tống Kha dỗ dành cô, hôn lên vành tai, đỉnh đầu, cổ cô, vừa nói: "Nhanh thôi, nhanh thôi."
Bên dưới động rất nhanh.
Mỗi lần đều dùng sức xuyên qua, rút ra rồi lại nhanh chóng đâm vào, động tác mạnh mẽ và dồn dập.
Cậu kìm nén quá lâu, giờ đây hoàn toàn để hạ thân chi phối đầu óc, hông không ngừng chuyển động, mỗi lần đều đâm vào chỗ sâu nhất.
Ban đầu Tống Kha còn nói sẽ nhanh thôi, sau đó cũng chẳng nói nữa, chỉ thở hổn hển, va chạm càng lúc càng mạnh.
Cậu ép sát cơ thể về trước, ôm chặt Dư Thanh Hoài, hạ thân cũng kết nối chặt chẽ, chất lỏng từ nơi giao hợp chảy xuống, làm ướt cả yên ngựa.
Tống Kha vừa tự khinh bỉ bản thân sao lại để cưỡi ngựa biến thành thế này, vừa bị sự co bóp của Dư Thanh Hoài làm cho dương vật nhảy lên vì phấn khích.
Lúc này Dư Thanh Hoài cũng bị đâm đến đầu óc quay cuồng, nhưng cô vẫn mở miệng hỏi: "Không phải... không phải nói xong nhanh thôi sao?"
"Ừ..." Tống Kha chẳng còn tâm trí trả lời, dùng dương vật đang đâm vào để đáp lại cô.
Lúc này chẳng ai quan tâm đến dây cương, con ngựa tự do di chuyển, đôi lúc dừng lại ăn cỏ, Tống Kha liền hung hăng đâm vào Dư Thanh Hoài. Khi ngựa thong thả bước đi, Tống Kha lại theo nhịp ngựa, chậm rãi cọ sát cô, nghiền ngẫm cô. Nếu ngựa bất ngờ chạy chậm, Tống Kha kéo eo cô, theo nhịp mà đâm vào.
Cơ quan sinh dục của hai người luôn kết nối, chưa từng tách rời.
Tống Kha chưa bao giờ thực sự mê đắm thứ gì, vì với cậu, muốn có gì cũng quá dễ dàng, nên chẳng bao giờ say mê.
Nhưng lúc này, khi nằm sấp trên người Dư Thanh Hoài, nơi đó chôn sâu trong cơ thể cô, cảm nhận sự mềm mại và từng đợt co bóp quấn lấy mình, cậu đột nhiên có cảm giác muốn mãi mãi như thế này, đến tận thiên trường địa cửu.
Cậu muốn Dư Thanh Hoài biến thành một thứ có thể phóng to thu nhỏ, để cậu có thể thu nhỏ cô lại, nhỏ đến mức nhét vừa túi áo, mang theo bên mình, hoặc nhỏ như một mặt dây chuyền, đeo trên cổ cậu.
Cậu không muốn Dư Thanh Hoài cách mình quá một mét, càng không muốn cô đến gần người đàn ông khác. Tốt nhất là cô luôn ở trong vòng tay cậu, mãi mãi gắn kết với cậu.
2407 words
13.11.2025
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen247.Pro