
Chương 26
Trần Đăng Dương sắp đi công tác nên khá bận, tuy thời gian đi khá ngắn, nhưng có rất nhiều chuyện cần bàn giao.
Ăn cơm xong, Trần Đăng Dương vào phòng sách, Nguyễn Thanh Pháp đi thu xếp hành lý giúp anh.
Đây không phải lần đầu Nguyễn Thanh Pháp đi vào phòng thay đồ của Trần Đăng Dương, không gian bên trong rộng rãi sáng sủa, âu phục, áo sơ mi, cà vạt v.v..., mỗi một món đồ vật đều được sắp xếp chỉnh tề ở những chỗ khác nhau.
Nguyễn Thanh Pháp phối theo ngày thường Trần Đăng Dương hay mặc, chọn mấy bộ âu phục thích hợp tham gia hoạt động xã giao làm ăn, phối thêm cà vạt chất liệu và màu sắc khác nhau.
Ngoài ra, còn có quần áo và đồ lót hằng ngày của Trần Đăng Dương.
Ngón tay Nguyễn Thanh Pháp chạm tới một góc của chiếc quần tứ giác, cậu hơi cuộn ngón tay, hít một hơi thật sâu, mặt đỏ bừng nhét nó vào trong valy. Nhìn nó chẳng hiểu sao làm cậu liên tưởng tới cảnh người chồng đi xa, người vợ vội giúp đỡ thu xếp hành lý, ở nhà chờ người chồng trở về.
Càng nghĩ mặt Nguyễn Thanh Pháp càng đỏ.
Cậu cũng đâu phải vợ của Trần Đăng Dương...
Nguyễn Thanh Pháp xua đuổi từ đó ra khỏi đầu, tăng tốc sắp xếp xong ra khỏi phòng thay đồ. Cậu vừa bước ra phòng khách thì Nguyễn Nguyệt Hoa gọi điện tới.
Tuần này công việc bận rộn, sau khi về đến thành phố Thân, cậu chỉ gửi cho mẹ một tin báo bình an, sau đó không liên lạc với bà nữa.
Nguyễn Thanh Pháp nhấn nghe máy, alo một tiếng: "Mẹ? Có chuyện gì ạ?"
"Pháp Pháp, đang bận à? Ăn cơm chưa?" Giọng Nguyễn Nguyệt Hoa nghe có vẻ hớn hở, như vừa gặp phải chuyện vui gì đấy, "Không có chuyện gì thì không thể gọi cho con? Tiểu Dương đâu?"
Nguyễn Thanh Pháp lấy ly rót nước, liếc nhìn về phía phòng sách, "Con ăn cơm rồi, anh ấy vẫn chưa làm xong."
"Muộn vậy rồi mà vẫn còn phải làm việc, Tiểu Dương vất vả rồi." Nguyễn Nguyệt Hoa không hỏi Trần Đăng Dương nữa, bà nói tiếp: "Mẹ nói với con một chuyện, hôm nay mẹ ở ngoài nghe được một tin tức." Dừng chốt lát, "Con đoán xem là tin tức của ai?"
Nguyễn Thanh Pháp uống nước, không cần nghĩ ngợi: "Nhà họ Mục?"
"Không hổ là con trai mẹ, thật thông minh." Nguyễn Nguyệt Hoa cười khen, nói tiếp: "Trước đó không phải Mục Hàm tìm được một cô vợ chưa cưới giàu có à. Lúc trước còn đắc ý trước mặt mẹ, mẹ còn tưởng nó sắp kết hôn tới nơi rồi, kết quả nghe nói chưa kịp tổ chức tiệc đính hôn, mấy hôm trước bị người ta đã hủy hôn. Mục Nam Sơn lúc này chắc đang sắp tức chết rồi."
Nguyễn Thanh Pháp một tay cầm ly, nghe đến đây thì ngẩn người. Cậu thấy hơi trùng hợp, nhưng lại không giải thích được, vốn chuyện này đã là một ẩn số.
Cậu hoàn hồn ồ một tiếng, tiếp theo mỉm cười nói: "Chẳng trách hôm nay mẹ vui vẻ tới vậy."
Nguyễn Nguyệt Hoa cười khẽ, "Mẹ đang mừng cho cô gái nọ, mừng cô ta thành công thoát ly bể khổ." Đầu bên kia điện thoại vang lên tiếng va chạm, bà nói tiếp: "Aizz, chờ chút, con khoan cúp máy, lát nữa gửi địa chỉ cho mẹ."
Nguyễn Thanh Pháp khựng lại: "Địa chỉ?"
Cậu đang định hỏi mẹ muốn địa chỉ làm gì thì phía phòng sách truyền tới tiếng mở cửa, Trần Đăng Dương cầm ly nước đi ra, nhìn thấy cậu đang ở phòng khách thì đi thẳng tới chỗ cậu.
Nguyễn Thanh Pháp giơ tay che lấy điện thoại, nhỏ giọng hỏi: "Làm ồn đến anh à?"
"Không có." Trần Đăng Dương đứng bên cạnh cậu rót nước, anh có nghe thấy tiếng nói chuyện, nhưng không làm ồn đến anh. Anh hỏi: "Mẹ gọi à?"
Nguyễn Thanh Pháp gật đầu dạ một tiếng, lúc này, giọng nói vang dội của Nguyễn Nguyệt Hoa lại truyền tới, kèm theo đó là tiếng lạch cạch chai lọ chạm vào nhau.
"Pháp Pháp." Nguyễn Nguyệt Hoa mở loa ngoài, gọi một tiếng, nói lớn tiếng: "Hôm nay thím con đưa nhiều ớt tới lắm, mẹ dùng một ít làm tương ớt, phong kín đựng trong lọ thủy tinh, chờ ngày mai sẽ gửi cho con. Lần trước bảo con mang đặc sản về mà còn lại quên, chờ lát nữa gửi địa chỉ cho mẹ, đến lúc đó gửi hết một lượt cho con."
Nguyễn Thanh Pháp không đáp ứng ngay, cậu nhìn Trần Đăng Dương, dừng một lúc lại nói: "Không sao mà mẹ, mẹ để lại ăn đi, bọn con bình thường không ăn cơm ở nhà."
Tuy Nguyễn Nguyệt Hoa không biết địa chỉ cậu ở trước kia, không cần lo lắng bà phát hiện đã đổi địa chỉ, nhưng nơi này dù sao vẫn là nhà Trần Đăng Dương, cậu không phải chủ nhân của nơi này.
"Nhiều thế này một mình mẹ ăn không hết." Bà nói xong lại hỏi Trần Đăng Dương, "Đúng rồi, Tiểu Dương đâu? Con đưa điện thoại cho nó, mẹ nói với nó."
"Anh ấy..."
Nguyễn Thanh Pháp chần chừ nhìn về phía Trần Đăng Dương, anh nhanh chóng đọc hiểu được ánh mắt của cậu, "Bảo tôi nhận điện thoại?"
Nguyễn Thanh Pháp gật đầu, Nguyễn Nguyệt Hoa đầu kia nghe được giọng Trần Đăng Dương, trực tiếp gọi tiếng Tiểu Dương, cậu đành phải đưa di động qua cho anh.
Trần Đăng Dương áp điện thoại lên tai, lễ phép chào hỏi bà, dù Nguyễn Nguyệt Hoa nói gì, anh đều rất kiên nhẫn trả lời từng câu một, có vẻ thong dong bình tĩnh.
Cuối cùng, anh vâng một tiếng, cúp máy rồi đưa di động lại cho Nguyễn Thanh Pháp.
"Mẹ nói tôi đều biết cả rồi." Trần Đăng Dương nói: "Chờ lát nữa tôi sẽ gửi địa chỉ qua cho bà, điền số điện thoại của em, Lương Tự sẽ nhận giúp."
Không ngờ Trần Đăng Dương sẽ đồng ý, Nguyễn Thanh Pháp dạ một tiếng, hỏi anh: "Không sao chứ?"
Trần Đăng Dương hỏi ngược lại: "Gì cơ?"
Nguyễn Thanh Pháp chậm chạp nói: "Địa chỉ... bị bà biết cũng không sao chứ?"
"Không sao." Trần Đăng Dương nhìn dáng vẻ ngơ ngác của cậu, anh xoa xoa mái tóc mềm mại của cậu, chỉ một lát đã thu tay lại, "Dù sao thì về sau cũng sẽ biết."
Nguyễn Thanh Pháp bất ngờ bị anh sờ đầu không kịp đề phòng, cậu sững người.
Trần Đăng Dương lại hỏi: "Thu xếp hành lý xong rồi chứ?"
Nguyễn Thanh Pháp vẫn chưa hoàn hồn, ngơ ngác gật đầu. Lần này Trần Đăng Dương không sờ tóc cậu nữa mà nói một câu:
"Cảm ơn Pháp Pháp "
Lúc anh nói hai chữ Pháp Pháp, giọng điệu rất chậm rất khẽ, khác với chất giọng lạnh lẽo thường ngày, như một cọng lông chim khẽ cào lên trái tim cậu.
Chẳng biết sao mà tư duy của Nguyễn Thanh Pháp còn hỗn loạn hơn cả vừa nãy.
...
Mỗi đến cuối tuần, Nguyễn Thanh Pháp sẽ ngủ nướng rất lâu mới chịu dậy. Trần Đăng Dương buổi sáng đi rất sớm, chờ cậu tỉnh dậy thì Trần Đăng Dương đã ngồi trên máy bay rồi.
Trần Đăng Dương như đoán trước được cậu sẽ ngủ nướng, trước khi lên máy bay đã gọi cho cậu một cuộc điện thoại, cậu để chế độ im lặng nên không nghe thấy, chỉ nhận được tin nhắn Trần Đăng Dương gửi cho cậu.
[Trần Đăng Dương: Nhớ ăn bữa sáng.]
[Trần Đăng Dương: Bữa trưa ở trong tủ lạnh, hâm nóng lại là được.]
[Trần Đăng Dương: Bữa tối sẽ có dì nội trợ tới nấu.]
Đây là sắp xếp xong một ngày ba bữa cho cậu luôn rồi.
Nguyễn Thanh Pháp cầm di động, tìm trong đóng emotion, rep lại anh bằng một cái emotion khá dí dỏm.
Xem như trả lời anh.
Không ngờ, Trần Đăng Dương đã nhanh chóng rep lại cậu, dùng emotion như cậu, hai con mèo con chụm vào với nhau, một con mèo vuốt cái đầu tròn tròn của con mèo còn lại.
Hình avatar nghiêm túc phối với emotion đáng yêu, mang lại cảm giác rất dị, nhưng lại khiến tai Nguyễn Thanh Pháp bất chợt nóng bừng. Cậu bỗng nhớ ra, nhìn emotion này giống cảnh Trần Đăng Dương sờ đầu của cậu tối qua quá.
Qua một lúc, Nguyễn Thanh Pháp mới rep hỏi anh một câu.
[Nguyễn Thanh Pháp: Anh xuống máy bay rồi?]
[Trần Đăng Dương: Vừa xuống, đang ở sân bay.]
[Trần Đăng Dương: Ăn sáng chưa?]
Nguyễn Thanh Pháp vẫn còn đang ở trên giường...
Cậu cầm điện thoại, lật người lập tức ngồi dậy.
[Nguyễn Thanh Pháp: Đi ngay đây...]
Nguyễn Thanh Pháp ở nhà cả ngày, căn hộ chỉ có mình cậu vừa trống trải vừa lớn, Trần Đăng Dương không ở nhà, cậu không có chuyện gì làm, trong lòng thấy hơi trống trải.
Chạng vạng, Nguyễn Nguyệt Hoa gửi mã vận đơn chuyển phát nhanh qua cho cậu, nói bà đã gửi đồ rồi, cậu trả lời vâng. Nguyễn Thanh Pháp thoát ra khung chat với bà, vô thức liếc nhìn đoạn chat của cậu với Trần Đăng Dương, có thể anh đang bận, cả buổi chiều Trần Đăng Dương đều không gửi tin nhắn cho cậu.
Nguyễn Thanh Pháp không đi quấy rầy anh.
Gần tới giờ cơm tối, dì nội trợ Trần Đăng Dương nói đúng giờ tới cửa, tiếng chuông vang lên, Nguyễn Thanh Pháp đang chơi game xỏ dép lê đi mở cửa.
Tuổi của dì với Nguyễn Nguyệt Hoa xấp xỉ, trông thấy cậu thì vẻ mặt tươi cười, nhìn rất hòa nhã và dễ gần.
Nguyễn Thanh Pháp chào một tiếng: "Chào dì."
"Chào cậu." Dì cười tủm tỉm: "Tôi biết cậu, cậu là chồng của cậu Trần, cậu Nguyễn đúng không? Cậu Lương đã nói với tôi rồi."
Cậu Lương mà dì nói là quản gia Lương Tự của Trần Đăng Dương.
Nguyễn Thanh Pháp nghe được chữ "chồng", làn da trắng nõn ửng đỏ. Dì không hề nói sai, cậu đành phải bất chấp gật đầu: "Dạ..."
"Nghe nói cậu Nguyễn và cậu Trần vừa mới kết hôn không lâu." Dì mỉm cười, nói tiếp: "Chúc hai cậu tân hôn vui vẻ, trăm năm hòa hợp. Cậu Trần cuối cùng cũng có bạn đời rồi."
Nguyễn Thanh Pháp cười nói: "Cảm ơn..."
Ngoài lời cảm ơn, cậu không biết phải nên nói gì nữa.
May mà không phải lần đầu tiên dì đến đây, không cần Nguyễn Thanh Pháp dặn dò quá nhiều đã quen cửa quen nẻo đi vào phòng bếp. Thức ăn đều đã được chuẩn bị sẵn, dì chỉ cần nấu một bữa tối cho cậu.
Nguyễn Thanh Pháp tựa trên sô pha chơi điện thoại, Trần Đăng Dương vẫn không gửi tin nhắn cho cậu, cậu bèn chủ động gửi một tin nhắn cho anh.
[Nguyễn Thanh Pháp: Dì tới nấu cơm rồi.]
"Cậu Lương nói, cậu Nguyễn là người thành phố Cung." Dì vừa lấy thức ăn từ tủ lạnh, vừa bắt chuyện với cậu, "Khẩu vị của người thành phố Cung khá cay, món thịt lơn cắt lát trong dầu ớt nóng được chứ?"
Nguyễn Thanh Pháp gật đầu: "Được ạ."
"Trước kia tôi từng ở thành phố Cung một khoảng thời gian, món này được xem như món sở trường của tôi, cả cậu Trần cũng chưa được nếm thử đâu." Dì cười nói, "Mà kể ra, khẩu vị của cậu và cậu Trần lại không giống nhau."
Trần Đăng Dương vẫn chưa trả lời tin nhắn của cậu. Nguyễn Thanh Pháp nghe thấy câu sau của dì, ngước mắt lên khỏi điện thoại, "Trần... anh ấy không ăn cay ạ?"
"Đúng đó." Dì có hơi bất ngờ, hỏi ngược lại cậu: "Cậu Nguyễn không biết ư?"
Nguyễn Thanh Pháp hơi sững người, cậu quả thực không biết, bởi vì Trần Đăng Dương không hề nói với cậu. Mỗi lần hình như đều nấu ăn theo khẩu vị của cậu, cậu ăn gì thì Trần Đăng Dương ăn đó, cho nên cậu hoàn toàn không để ý.
Nguyễn Thanh Pháp suy tư dạ một tiếng, "Bình thường đều là anh ấy nấu cơm, anh ấy không nói với cháu..."
Giờ nhớ lại, trước giờ mỗi lần nấu cơm, Trần Đăng Dương dường như đều nấu theo khẩu vị của cậu.
Dì nghe vậy thì mỉm cười, "Điều này chứng tỏ cậu Trần rất yêu cậu, cậu Trần là một người tốt, hai cậu chắc chắn sẽ hạnh phúc."
Nguyễn Thanh Pháp nghe bà nói vậy thấy rất xấu hổ, suýt nữa thì mặt lại đỏ. Cậu tùy ý đáp một tiếng, kết thúc cuộc trò chuyện rời phòng khách đi về phòng.
Lúc ăn cơm, sắc trời bên ngoài u ám, coi bộ sẽ đổ mưa lớn. Dì xem dự báo thời tiết nói tối nay sẽ có sấm sét, thu dọn xong phòng bếp, Nguyễn Thanh Pháp bảo dì về trước.
Quả nhiên, dì mới rời đi không lâu, nơi chân trời đã thấp thoáng truyền tới tiếng sấm.
Lần trước Nguyễn Thanh Pháp xem phim kinh dị thần bí xong, đến tận bây giờ nhớ lại vẫn còn sợ, vừa nghe thấy tiếng sấm thì đã lên giường từ sớm. Cậu không sợ sấm sét, nhưng nhớ lại mấy cảnh trong phim thì khó tránh khỏi sẽ thấy sợ hãi.
Tiếng sầm dần lớn hơn, từng tia sét trắng như tuyết rạch mở màn đêm dày đặc, lóe lên ở phía chân trời u ám đen kịt.
Ban ngày ngủ nhiều, lúc này Nguyễn Thanh Pháp lại không buồn ngủ chút nào, cậu trốn trong chăn, cố gắng chơi điện thoại để chuyển dời sự sợ hãi trong lòng, lúc này tin nhắn của Trần Đăng Dương lại nhảy ra.
[Trần Đăng Dương: Họp xong vừa mới về khách sạn.]
[Trần Đăng Dương: Ngủ chưa?]
Ánh mắt Nguyễn Thanh Pháp thoáng cái bị con chữ trên màn hình túm lấy.
Thì ra Trần Đăng Dương vẫn luôn bận họp, nên mới không trả lời tin nhắn của cậu.
[Nguyễn Thanh Pháp: Vẫn chưa.]
[Nguyễn Thanh Pháp: Anh vất vả rồi.]
[Trần Đăng Dương: Bên em thế nào?]
[Nguyễn Thanh Pháp: Vẫn tốt, cơm dì nấu ăn rất ngon.]
[Trần Đăng Dương: Còn em.]
[Nguyễn Thanh Pháp: Tôi cũng vậy.]
Vừa mới gửi xong câu cuối, một cuộc gọi thoại chợt hiện ra trong tầm mắt, là Trần Đăng Dương gọi tới.
Nguyễn Thanh Pháp sửng sốt, ngón tay ngừng phía trên, chậm rãi nhấn nút nhận.
Tiếng sấm vẫn chưa ngưng, bầu không khí lặng yên chốc lát, giọng nói trầm thấp thông qua dòng điện truyền tới bên tai.
"Đêm nay thành phố Thân có mưa dông, cần tôi ở bên em không?"
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen247.Pro