Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

Chương 16

Thế Anh dừng lại trước cổng Băng Sơn Lục Giác, Ma cà rồng nhanh chóng bao vây con đường độc đạo dẫn ra khỏi Băng Sơn.

Hắn không chần chừ, cùng một nhóm Ma cà rồng cấp cao tiến vào trong, có cả Minh Thắng và Thanh Tuấn .

Thanh Bảo đang ngồi bên cạnh Đức Thành ,nhìn thấy hắn liền hoảng sợ.

Cậu quay mặt vào bên trong, túm chặt lấy tay Đức Thành.

Thế Anh nhíu mày, lửa giận phát đến đáng sợ, Nguyên khí nặng nề bao trùm cả không khí.

Đức Thành mỉm cười, y biết chắc chắn hắn sẽ đến, chắc chắn sẽ đến.

Có điều, chắc chắn này không phải là chứng tỏ Thanh Bảo đối với hắn rất quan trọng sao?

Đức Thành mù quáng không nhận ra, hay là cố ý không nhận ra, ngộ nhận lung tung điều gì đó về mối quan hệ của Thanh Bảo và Thế Anh?

Hắn đùng đùng quát lớn:

-"Ngươi còn không mau thả Thanh Bảo ra?"

-"Nếu như dễ dàng thả người, ta nhọc công đưa cậu ta về đây để làm gì? Chúa Tể, có thể trao đổi công bằng chút không?"

-"Ngươi muốn gì?"

-"Ta muốn nhiều thứ lắm, chẳng chắc Chúa Tể cho được đâu."

Đức Thành nhếch mép, nụ cười yêu mị thoáng qua trên đôi môi mỏng.

-"Nói, đừng có kéo dài nữa."

Thế Anh mất kiên nhẫn, nhíu nhíu mày. Thanh Tuấn biết rằng Thế Anh đang bực mình, nếu như Đức Thành không giao người thì chắc chắn mạng của y không thể giữ được.

-"Ta muốn người, ta muốn Chúa Tể."

Yêu cầu của Đức Thành được đưa ra, cả sảnh đường của Quỷ tộc Cao im phăng phắc.

Toàn bộ mọi người đều sững sờ nhìn y. Đức Thành chính là bị điên thì mới đưa ra yêu cầu điên rồ đến như vậy.

Ai cũng biết, Bùi Thế Anh là con người không có trái tim, ngoài Thanh Bảo ra, hắn chưa đối xử với ai tốt hơn. Mà kể cả là Thanh Bảo được đối xử tốt nhất, thì vẫn không yên ổn cho lắm.

Đạo lý này, có lẽ nào Đức Thành chưa tỏ tường?

Minh Thắng biết chuyện của Thế Anh và Đức Thành, nhưng không nghĩ y có thể nung nấu tình cảm lâu như thế.

Đối với Thế Anh mọi thứ về Đức Thành đã sớm đổ vỡ. Chấm dứt từ lâu rồi, Thế Anh lên ngôi để chứng tỏ hắn không phải kẻ bất tài, nhưng để trả thù cho những điều khinh thường từ Đức Thành và cha y nói, hoàn toàn không có ý định níu kéo Đức Thành.

Nhưng hắn có điều không hiểu, rốt cuộc Đức Thành tại sao lại lằng nhằng như vậy? Giống như là muốn thu hút sự chú ý, mập mờ hoạt động vô cùng khó chịu. Hôm nay gặp nhau cả rồi, để xem y giở trò gì?

Đức Thành lớn tiếng nói, cực kì ra vẻ uy hiếp:

-"Không đồng ý, cùng lắm ta chết, nhưng Thanh Bảo cậu ta, chắc chắn sẽ chết cùng ta."

-"Ngươi dám giết Thanh Bảo, ta liền phăm thây người thành trăm mảnh. Khôn hồn còn không mau quy phục giao người ra đây!"

-"Ta cũng định thả, nhưng cậu ta cứ chăm chắm bám lấy ta. Chúa Tể chắc hắn có mắt, nhìn thấy hiện tại rồi đấy."

Đức Thành mỉa mai hắn, giọng điệu khinh miệt, còn vuốt ve lưng Thanh Bảo, hòng chọc tức Thế Anh.

Coi như là ngươi chọc tức được ta, nhưng chắc chắn không để ngươi được yên đâu.

-"Ngươi còn nói, chẳng phải ngươi hạ độc Thanh Bảo sao?"

-"Ta không đôi co nữa, nếu như thỏa thuận của chúng ta không thành, vậy chúng ta giao chiến một trận."

Thế Anh cười khẩy. Đức Thành ngươi tưởng chỉ nói miệng đánh là đánh được sao? Nếu như dễ dàng đến như vậy, thì Quỷ tộc Cao còn chưa đến lượt.

Thế Anh lãnh đạo Tộc Ma cà rồng đứng đầu, đâu có dễ đối phó.

Đấu thì đấu, đằng nào ngươi cũng sẽ không thể thắng được ta.

-"Được, chúng ta giao chiến. Ngươi thua ta, phải thả Thanh Bảo."

Thế Anh hôm nay đem không nhiều quân lắm, tuy nhiên tất cả đều là Ma cà rồng cấp cao, cũng không có gì đáng lo lắng.

-"Đổi lại, nếu như ngươi thua, thì ta có thể đường hoàng nói người ngươi yêu là ta trước mặt mọi người."

Đức Thành rất tự tin vào bản thân, y đã rèn luyện chờ ngày nay từ rất lâu, quân đội được trang bị và huấn luyện rất tinh nhuệ.

Y muốn một Thế Anh bại trận dưới tay y, sau đó làm cho hắn trở về Thế Anh yêu y đến mù quáng, muốn hắn cho dù là kẻ bất tài, cũng là người của y.

Thế Anh lại muốn y một lần bại trận dưới tay hắn, sau đó kết liễu y, coi như chấm dứt mối quan hệ không hồi kết của hai người. Hơn nữa, cũng là muốn cứu Thanh Bảo.

Thật sự là hắn cũng nghĩ không ít về mối quan hệ của hắn và Thanh Bảo?

Ma cà rồng xông lên, Quỷ nhân cũng xong lên. Sảnh đường lộng lẫy của Quỷ tộc Cao bỗng chốc trở thành chiến trường đẫm máu.

Máu Quỷ nhân loang rộng, xác chết bị thiêu đến cháy đen, thoạt nhìn vô cùng đáng sợ.

Ma cà rồng ngược lại tổn thất cực ít, hầu như chỉ là rách miếng áo hay xước nhẹ mà thôi.

Quỷ nhân tinh nhuệ bao nhiêu vẫn chậm chạp, bởi vì bọn chúng sinh ra vốn to lớn. Ma cà rồng cấp cao lại cực kì nhanh nhẹn, chỉ trong nháy mắt đã kết liễu đối thủ, khiến chúng còn không kịp nhận ra bản thân vì cái gì mà chết.

Kết quả Ma cà rồng không mấy chốc đã nắm được cục diện trận đấu.
Đức Thành cực kì hoang mang. Bản thân luôn coi thường Ma cà rồng, bởi vì trước đây Thế Anh đối với hắn vạn lần sủng nịnh, cứ nghĩ Ma cà rồng ai cũng sẽ nhu nhược yếu đuối như hắn ngày ấy.

Thanh Bảo bên cạnh sợ đến mặt cắt không còn một giọt máu, sau đó liền ngất xỉu.

Ý niệm sai lầm của y hôm nay, Thế Anh sẽ chính tay đập vỡ.

Đến khi Quỷ nhân cuối cùng ngã xuống, Thế Anh cười lớn, vô cùng khinh thường mà đối Đức Thành :

-"Ngươi đùa đủ rồi chứ? Đánh cũng đánh rồi, thua cũng thua rồi. Trả người cho ta, có thể còn để cho ngươi một cơ hội mà giữ lấy mạng sống."

-"Không...không...ta...người..."- Đức Thành đau đớn lẩm bẩm, cuối cùng rút từ trong người một con dao găm bằng ngọc trắng, sáng đến chói mắt.

-"Ngươi..."

-"Đừng trách ta không giữ lời, có hay không chẳng qua cũng chỉ là do ngươi không chịu yêu ta. Ta không cần sống, nhưng Thanh Bảo cũng không được sống."

Lời nói của Đức Thành vừa thốt ra, lưỡi dao sáng trắng đã đâm vào ngực Thanh Bảo.

Thế Anh lao đến, một lực đánh văng Đức Thành ra xa, đập mạnh vào cột sảnh.

Y nhìn hắn, sau đó nhắm mắt lại, tắt thở.

Minh Thắng nhanh tay đỡ lấy Thanh Bảo, sau đó thao tác cầm máu cho cậu, còn truyền cho cậu một ít Nguyên khí.

Thế Anh đỡ lấy cậu, một bước quay về lâu đài.

Tất Vũ nhanh chóng băng bó vết thương, tra thuốc cho cậu. Tất Vũ nói với Thế Anh, lưỡi dao đã gần vào tim, chỉ khoảng 2 đến 3 mm nữa thôi.

Cũng may ngừng kịp, nếu không mạng Thanh Bảo đã không thể giữ được.

Hắn giống như vừa trút được gánh nặng, thở phào để Tất Vũ ra ngoài, còn bản thân ở lại với cậu.

Đức Thành đã chết, nên độc dược lạ lùng của y hạ cũng tự suy tàn rồi mất tác dụng. Xem ra y đã một phần linh hồn để luyện dược, nên thuốc mất đi linh hồn của hắn mới bị hỏng.

Thanh Bảo mất máu cũng hơi nhiều, nên mặt mũi trắng xanh cả ra. Thế Anh không khỏi có chút xót xa.

Hắn đã hứa sẽ bảo vệ cậu, chắc chắn sẽ không để cậu vì hắn mà chịu thương tổn. Cuối cùng lời nói ra không thể thực hiện được, lại khiến cậu ra nông nỗi này.

Hắn biết hắn có nhiều kẻ thù hằn, rình rập, để tranh đấu chức Chúa Tể, nhưng Thanh Bảo cũng phải vì hắn mà ảnh hưởng, quả thực có đau đớn.

Thế Anh biết được, bản thân đối với Thanh Bảo đã không còn là thợ săn với con mồi, chắc chắn là đã đến mức tình cảm đặc biệt.

Hắn cũng muốn thú nhận với cậu, có thể sẽ nhẹ nhõm hơn? Nhưng lại chưa biết được tình cảm cậu đối với hắn là gì?

Nhỡ đâu, cậu lại ghét hắn, thì tình cảm của Thế Anh chẳng phải là tình đơn phương một phía sao? Ờ thì với Chúa Tể ma cà rồng, cái này cũng hơi kì lạ.

Nhưng mà nếu không liều, thì làm sao mới biết được liệu có thành công không? Hắn sẽ nói, nếu như cậu từ chối, hắn dừng lại sớm cũng là điều tốt.

Nếu như cậu đồng ý chấp nhận, thì có phải là quá tốt rồi sao?

Vạn sự, coi như là chờ vào số mệnh.

___***___

Nữ nhân hơi bực mình, ném mạnh quân cờ xuống mặt đất, vỡ tan tành ra thành ngàn mảnh.

-"Phá vỡ kế hoạch, tự hứng lấy hậu quả thôi. Nếu như ngươi chịu nghe lời ta, mạng của ngươi và cả Quỷ tộc của ngươi chắc chắn đã không bị vứt bỏ thê thảm như vậy."

Rồi bỗng nhiên, nữ nhân lại cười lạnh một cái, nhẹ nhàng tự nhủ thầm:

-"Ta tự ra tay, chuyện kết thúc sẽ nhanh hơn."

Ta yêu ngươi, coi như là sai trái. Ngươi không chấp nhận cũng được, nhưng ta sẽ không cho phép ngươi cùng một ai khác ở bên nhau.

Không chiếm được, ta sẽ đạp đổ. Cho là bản thân ích kỉ cũng không quá, chẳng qua cũng là vì ngươi, vì ta yêu ngươi.



Bạn đang đọc truyện trên: Truyen247.Pro