
Chương 24
“Có lẽ là đã đưa cho con rồi, chỉ là lúc đó con giận dỗi, không cần đồ mà ông ấy đưa, đồ vật được đưa tới đều bị con từ chối nhận.” Chu Tử Thư nhớ đến lúc ấy phụ hoàng hình như có phái người đưa cho mình thứ gì đó, nhưng mình từ chối rồi. Không biết, cái đồ chơi đó phụ hoàng còn thay mình bảo quản cẩn thận không.
“Vậy A Nhứ, huynh thật sự đã để lỡ một bảo bối lớn rồi.” Ôn Khách Hành hổi tưởng lại một chút đồ chơi mà lúc đó mình thích nhất, mà nghĩ kiểu gì cũng không nhớ ra được. “Mẫu hậu, sau đó thì sao? Con từng gặp A Nhứ, vì sao con cũng không nhớ. Sao cái gì con cũng không có ấn tượng vậy?”
“Sau đó, chúng ta đưa con về. Nhưng mà vừa về, con đã bị bệnh đậu mùa.”
“Bệnh đậu mùa?!” Chu Tử Thư làm sao cũng không nghĩ tới, hồi bé Ôn Khách Hành lại cầu sinh từ trong cái chết như vậy.
“Ừ, là bệnh đậu mùa.” Lúc đó chúng ta đều cho rằng không cứu được con nữa. Diệp quốc sư dùng khắp cổ phương kỳ dược (các phương thuốc cổ, dược liệu hiếm thấy) mà hiệu quả cũng rất nhỏ. Chúng ta đã vô kế khả thi. Khi đã tận hết sức người, người sẽ nghĩ đến chuyện cầu thiên mệnh. Thật sự không có cách nào, phụ hoàng con cùng Diệp quốc sư đã đi tế đàn cầu liệt tổ liệt tông, thần minh bốn phương che chở cho con. Miếng ngọc này vốn dĩ vẫn luôn để ở đầu giường con. Bởi vì sợ độc đậu mùa nhiễm lên cho nên Diệp quốc sư đã thu nó đi. Ngày đó, ở tế đàn, miếng ngọc này vừa vặn bị rơi ra từ trong vạt áo trước ngực hắn, rơi vào trong nước thánh đàn. Hắn cảm thấy đó là một điềm tốt, bèn để lại miếng ngọc ở đó. Kỳ tích chính là, ngày ấy, sau khi trở về, con thật sự dần dần chuyển biến tốt đẹp.” Ôn hậu xoa nhẹ khuôn mặt của Ôn Khách Hành, “Tuy rằng đến nay cũng không có cách nào kết luận là thuốc dùng trước đó có tác dụng, hay là thật sự đã có được sự bảo hộ của thần minh. Hoặc là thật sự bị cái vật xung hỉ kia chống lại tai họa. Con có thể sống, thật là tốt quá!”
“Cho nên con đã quên hết tất cả những chuyện trước đó rồi?” Ôn Khách Hành thuận theo tay của Ôn hậu mà cọ cọ, hỏi lại.
“Ừ. Bệnh nặng một trận, sau khi con tỉnh lại thì đã quên hết mọi chuyện rồi.”
“Ngay cả người cùng phụ hoàng cũng quên sao ạ?”
Ôn hậu gật gật đầu.
“Vậy thì con đã quên rất nhiều chuyện quan trọng rồi đi.”
“Con còn nhỏ mà. Cho dù không bị bệnh thì cũng không nhớ được bao nhiêu. Phần lớn là những chuyện vụn vặt thường ngày.”
“Đúng vậy đúng vậy, ngươi xem ta, không bị bệnh mà cũng không phải không quên cái gì.” Thấy Ôn Khách Hành lộ ra thần sắc tiếc hận, Chu Tử Thư cũng lên tiếng an ủi.
“Vậy miếng ngọc này vẫn ngâm trong thánh đàn, sao lại được vớt ra ạ?”
“Ngọc là của Tử Thư. Diệp quốc sư đưa Tử Thư đi tế bái thánh đàn, vậy thì ngọc này có thể cầm ra được rồi. Sau này sẽ do Tử Thư bảo hộ con.
Ôn Khách Hành nhìn nhìn ngọc, lại nhìn nhìn Chu Tử Thư: “Cho nên trước đây lúc mọi người khuyên con thành thân thì mới nói, con không gả sẽ hối hận?”
“Phải. Dù gì cũng có quá nhiều trùng hợp và cơ duyên. Nếu thật sự là người mệnh trung chú định có thể xung hỉ cho con, ngày sau sẽ có thể che chở cho con, giúp con có mệnh số vô lo. Lại thêm các con hồi nhỏ cũng thích lẫn nhau. Lúc đó thật sự là hạn chế của phụ hoàng và mẫu hậu, nghĩ đến việc các con thành thân phù hợp thế nào, lại không nghĩ đến các con đều đã lớn, có thể sẽ quen được người khác, thích người khác, đối với việc hôn nhân có lẽ cũng sẽ có những mong đợi khác. Có điều, lần gây chuyện này của con, ngược lại lại càng chứng thực được các con vận mệnh tương dung (hòa hợp lẫn nhau), duyên phận không cạn. Giờ đây lưỡng tình tương duyệt, mới thật sự trở thành mối nhân duyên tốt đẹp.”
“Chỉ là giờ thật sự đã đến lúc phải gả con ra ngoài, vẫn thật không nỡ.” Ôn hậu mở rộng vòng tay, Ôn Khách Hành lập tức hiểu ý chui vào: “Trộm trộm nói cho con, cái đêm con đi tìm A Nhứ, sau đó không về ngủ, phụ hoàng con còn khóc nữa đó.”
Ôn Khách Hành không dám tin tưởng ngẩng đầu nhìn Ôn hậu, chờ đợi câu sau.
“Hắn nói con, nhi đại bất trung lưu. Bị heo nhà người khác ủi đến triệt để. Không dễ dàng gì trở về, đã không bồi cái vị lão phụ thân là hắn nữa rồi. Còn nói, kỳ thực hắn căn bản không dám nghĩ đến chuyện có thể nuôi con lớn thế này, còn đến được ngày gả con ra ngoài. Chúng ta luôn coi con là một đứa trẻ, lại chẳng phải không muốn con có thể vĩnh viễn là một đứa trẻ, theo bên người chúng ta. Hắn còn nghĩ lại một chút lúc hắn cho con uống thuốc từ nhỏ đến lớn đã làm hỏng bao nhiêu đồ của con, đếm đếm rồi lại khóc.”
“Phụ hoàng có phải rất hối hận vì không bồi thường cho con những vật kia hay không ạ?” Nhìn hốc mắt dần dần ướt át của Ôn hậu, Ôn Khách Hành cố ý nói đùa: “Con không so đo, người nói với ngài ấy là không cần áy náy nữa, mọi người cũng đều không thể khóc nữa.”
Ôn hậu cũng hiểu Ôn Khách Hành đây là làm dịu bầu không khí, bèn nhéo nhéo mũi hắn, tiếp tục nói: “Con nha. Nhưng mà sau khi khóc qua, hắn cũng đã nhận định Chu Tử Thư đây là phò mã rồi.” Nói xong bèn quay qua Chu Tử Thư: “Việc này, chúng ta cũng chưa cùng con thương nghị trước đã tự chủ trương tổ chức yến tiệc rồi định ra chuyện này, thời gian chọn cũng vội vàng. Có điều phụ hoàng nó và Diệp quốc sư chính là cái tính đây nói gió thì chính là mưa(1), nhưng mà là thật sự hi vọng hai người các con thể bên nhau thật tốt.”
(1): Vừa nói đến gió là đã sắp mưa ngay rồi. Thường thường giữa mưa và gió sẽ có một khoảng thời gian cách nhau. Do đó cụm từ này dùng để chỉ kiểu người làm việc động tác nhanh, nói làm là làm, quả quyết, không lề mề chậm chạp nhưng thường thường không suy nghĩ kỹ càng, hay dựa vào bản năng.
“Nhi thần hiểu ạ, nhi thần cũng rất vội vã muốn cùng A Hành sớm ngày thành hôn đâu. Chỉ là lúc trước cho rằng sẽ có vài trở ngại, rất nhiều thứ còn chưa chuẩn bị, xin đừng trách Tử Thư vô lễ.
“Hài tử ngốc, cái gì mà lễ với không lễ chứ. Mấy cái đó đều hình thức. Đất Ngô quận, không giấu gì con, chính là nơi mà Hành nhi thích. Ngày sau các con nếu như có được lúc nhàn rỗi thì cũng có thể đến ở một thời gian.”
“Mẫu hậu, không tặng cho Chu Quốc, chúng ta cũng có thể đến đó ở mà.”
Trước đây không phổ cập cho Ôn Khách Hành mấy tập tục này, hiện giờ nghe thấy lời này, Ôn hậu chỉ đành bất đắc dĩ lắc lắc đầu.
Nhưng Ôn hậu còn chưa giải thích, Chu Tử Thư đã tiếp lời: “A Hành muốn ở đâu đều được. Nếu mẫu hậu không chê phiền, chúng con sống ở Ninh Quốc cũng không phải không được.”
Ôn Khách Hành tất nhiên là không cảm thấy có vấn đề gì, mà Ôn hậu lại kinh ngạc nhìn Chu Tử Thư.
“Nhạc phụ ban tặng áo cho con, đối đãi với con như con ruột. Mẫu hậu dù sao cũng không thể không cho phép con trai mình về nhà sống đi. Con với A Hành vốn đều là nam tử. Những quy tắc nhà lành gả con gái kia, chúng con lại cần gì phải tuân thủ ạ?”
“Con thật sự rất yêu Hành nhi.” Ôn hậu cực kỳ vui mừng, hốc mắt lại ướt lên: “Quãng đời còn lại, Hành nhi có con, chúng ta rất yên tâm.”
“Tử Thư cũng phải cảm ơn ngài và phụ hoàng nguyện ý giao phần đời còn lại của A Hành cho con.”
“A Nhứ chơi xấu, đoạt phụ hoàng với mẫu hậu, còn không chia phụ hoàng của mình cho ta!” Chu Tử Thư cùng Ôn hậu vẫn còn đang chìm trong tâm trạng, Ôn Khách Hành lại ở một bên mà kháng nghị.
“Không phải người nào đó tự sợ gặp người, muốn ta đưa về nhà à?” Chu Tử Thư cố ý pha trò.
“Ai nói thế, còn không phải ai đó lừa ta, còn không nói cho ta rằng mình là cái vị hoàng tử đó, khiến ta gấp gáp trở về cầu phụ hoàng mẫu hậu đồng ý.” Ôn Khách Hành cũng không tỏ ra yếu thế: “Mẫu hậu, người không biết đâu, hắn cả đường đều lừa con, bắt nạt con. Con thật sự là bị hắn lừa thảm rồi á.”
Ôn hậu quá hiểu con trai mình, hiện giờ là diễn kịch, lát nữa sẽ lại sắp bắt đầu nói bậy đây mà.
“Phụ hoàng con hôm nay ta đã thay con giáo huấn qua rồi, thế nào, Tử Thư cũng không thể may mắn thoát khỏi à?” Ôn hậu gõ cái đầu nhỏ của Ôn Khách Hành: “Ta không xen vào chuyện vợ chồng son cãi nhau của các con, các con tự tranh cao thấp đi.” Nói vong vội vã đứng dậy lui ra ngoài.
“A Nhứ ~”
“Là lỗi của ta.” Chu Tử Thư ôm ngang Ôn Khách Hành lên: “Nhưng ta muốn ở trên giường tranh cái cao thấp với cưng.”
“Không được. Ta không thể thua.”
“Vậy thôi được…” Chu Tử Thư chỉ đành thả nhẹ người xuống giường, thổi đèn, đi ngủ. (Chú thích của tác giả: thật sự chỉ là ngủ, không làm gì khác)
(tbc)
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen247.Pro