CHAPTER 1 - MATCH FOUND
Jihoon không nhớ khoảnh khắc mình mất ý thức.
Không có va chạm, không có đau, không có chuyển tiếp rõ ràng. Nhận thức của anh giống như bị cắt khỏi một tiến trình đang chạy, rồi được khởi động lại ở một môi trường khác.
Khi mở mắt, anh đang nằm trên một mặt phẳng trắng.
Không gian không có nguồn sáng xác định. Không có bóng đổ. Không có chiều sâu thị giác ổn định. Mọi thứ giống như một môi trường được dựng để loại bỏ hoàn toàn tham chiếu vật lý quen thuộc của con người.
Nhưng điều khiến Jihoon dừng lại không phải là không gian.
Mà là sự sai lệch về "tính thực".
Cơ thể anh hoạt động bình thường, nhưng phản xạ nhanh hơn mức sinh lý thông thường. Não không cần thời gian xử lý dài để ra quyết định. Giống như hệ thần kinh đã bị đưa vào một chế độ tối ưu hóa phản ứng.
Một trạng thái mà anh chỉ từng thấy trong mô phỏng chiến đấu.
Chưa phải game.
Mà là hệ thống huấn luyện.
Anh ngồi dậy.
Không có cảm giác ma sát từ mặt sàn. Không có nhiệt độ. Không có chất liệu có thể xác định. Mọi tương tác vật lý đều bị giảm xuống mức "chỉ đủ để vận hành", không đủ để cảm nhận.
Ngay lúc đó, một dòng chữ xuất hiện trong không gian.
BLACKMATCH
Jihoon không phản ứng vội.
Anh không biết đây là gì, nhưng não anh tự động loại bỏ khả năng "ngẫu nhiên". Một hiện tượng xuất hiện trực tiếp trong không gian quan sát, không thông qua thiết bị trung gian, chỉ có hai khả năng:
hoặc là mô phỏng cấp cao
hoặc là hệ thống can thiệp trực tiếp vào nhận thức
Không có khả năng thứ ba an toàn.
Một nhịp sau, dòng chữ thứ hai xuất hiện.
MATCH FOUND
Lần này, Jihoon hiểu ngay ý nghĩa.
Không phải thông báo.
Mà là xác nhận ghép người.
Có những "thực thể khác" vừa được đồng bộ vào cùng hệ.
Ngay sau đó, không gian bên trái dao động nhẹ.
Một người xuất hiện trong tầm nhìn.
Khoảng cách vài mét.
Ngồi trên nền trắng, cơ thể hơi co lại. Một tay đặt lên cổ tay như đang kiểm tra trạng thái sinh học. Chuyển động mang tính xác nhận tồn tại hơn là phản xạ cảm xúc.
Park Dohyeon.
Nhưng điều bất thường không nằm ở sự xuất hiện của cậu.
Mà nằm ở trạng thái nhận thức.
Dohyeon nhìn Jihoon như nhìn một người hoàn toàn không liên quan. Không có dấu hiệu nhận diện ký ức. Không có liên kết lịch sử. Không có phản xạ xã hội.
Giống như toàn bộ quan hệ giữa họ đã bị xóa.
Cậu lên tiếng.
"...Anh là ai?"
Câu hỏi không mang cảm xúc. Nó mang tính định danh.
Như thể hệ thống bên trong đang yêu cầu xác thực dữ liệu.
Jihoon không trả lời ngay.
Anh quan sát cậu thêm vài giây.
Sau đó anh xác nhận một điều quan trọng: đây không phải mất trí nhớ tự nhiên.
Đây là reset nhận dạng có chủ đích.
Anh đứng dậy.
Khi tiến lại gần, anh nhìn thấy một ký hiệu dưới cổ tay đối phương.
D-07
Không phải vết xăm. Không phải dấu vật lý thông thường. Nó giống một mã trạng thái được gán trực tiếp vào cá thể.
Một định danh trong hệ thống.
Jihoon hiểu thêm một lớp:
D-07 không phải tên.
Nó là vị trí trong cấu trúc.
Anh nhìn thẳng vào cậu.
"Cậu còn nhớ gì trước khi ở đây không?"
Dohyeon chậm rãi siết tay lại.
"...Không rõ."
Một nhịp dừng.
"...Chỉ nhớ mình đang ở trận."
Câu trả lời này xác nhận thêm một thứ.
Họ không bị đưa đến đây ngẫu nhiên.
Họ đã từng "tham gia" trước đó — dù ký ức đã bị cắt.
Jihoon tiếp tục:
"Trận nào?"
Không có câu trả lời.
Không gian im thêm một nhịp.
Sau đó, ánh sáng dao động.
Không phải rung động vật lý. Mà là thay đổi trạng thái hiển thị.
Một lớp giao diện xuất hiện trong không khí.
BLACKMATCH // ROUND 01 STARTED
Lần này Jihoon hiểu rõ hơn.
"Round" nghĩa là vòng.
Có nhiều giai đoạn.
Không phải một lần thử nghiệm đơn lẻ.
Không gian xung quanh bắt đầu thay đổi.
Lớp trắng bị thay thế bằng một hành lang ký túc xá cũ. Ánh đèn vàng yếu. Cửa gỗ. Không khí có bụi nhẹ và độ ẩm thấp.
Điều quan trọng: đây không phải di chuyển vật lý.
Mà là thay thế môi trường mô phỏng.
Một bản dựng lại từ dữ liệu ký ức.
Dohyeon nhìn xung quanh.
Lần này, phản ứng của cậu thay đổi nhẹ. Không phải nhận ra, mà là "quen thuộc sai lệch".
Như thể não đang cố khớp dữ liệu nhưng không tìm được file gốc.
"...Đây là..." cậu nói.
Câu nói bị cắt.
Một thông báo mới xuất hiện.
OBJECTIVE: SURVIVE 30:00 MINUTES
SECONDARY OBJECTIVE: IDENTIFY ANOMALY UNIT
Jihoon đọc và lập tức phân loại thông tin.
30 phút → giới hạn thời gian
sinh tồn → có mối đe dọa chủ động
anomaly unit → tồn tại một thực thể không tuân hệ thống
Anh hiểu thêm một điều quan trọng:
Đây không phải mô phỏng trung tính.
Đây là mô phỏng có săn đuổi.
Jihoon bước lại gần Dohyeon.
"Đi theo tôi."
Không phải đề nghị.
Là chiến thuật.
Dohyeon không di chuyển ngay.
Cậu nhìn xuống cổ tay thêm một lần nữa.
"...Anh là ai?" cậu hỏi lại.
Câu hỏi lặp lại, nhưng lần này không còn hoàn toàn rỗng.
Có một độ nhiễu nhẹ trong giọng nói. Như thể hệ thống đang bị xung đột giữa dữ liệu cũ và trạng thái hiện tại.
Jihoon không trả lời.
Anh nắm cổ tay cậu.
"Không quan trọng."
"Muốn sống thì đi."
Ngay khi họ bước vào hành lang, ánh đèn phía cuối hành lang tắt phụt.
Không gian chuyển sang tối một nhịp.
Rồi một tín hiệu xuất hiện trực tiếp trong nhận thức.
First anomaly confirmed.
Jihoon dừng lại nửa nhịp.
Lần này, anh hiểu chính xác ý nghĩa của câu đó.
Không phải cảnh báo.
Mà là xác nhận rằng:
thứ không thuộc hệ thống đã bắt đầu can thiệp vào môi trường.
Và điều tệ nhất là—
nó đã biết họ đang ở đây.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen247.Pro